m nói vì sợ mình bật khóc bởi sung
sướng. Cuối cùng Quốc cũng tới, rốt cuộc Quốc cũng không thể rời xa Tây được.
Bao năm tình cảm giữa hai người sao có thể nhạt nhoà vậy chứ!
****************************************
Tây theo chồng về nhà. Quốc mở của xe, Quốc tự lái xe của
mình. Bây giờ Quốc lái xe cũng thành thục lắm rồi. Tây ngồi ghế bên cạnh chồng,
cả hai chẳng nói lời nào. Về phía Tây, Tây không biết phải nói gì. Điều mà Tây
muốn nói nhất là: "Vì sao anh đột nhiên lại tới đón em về?" Nếu là trước kia Tây
sẽ nói ngay mấy lời này, còn bây giờ, không được. Giờ đây quan hệ của họ không
được như xưa nữa. Trước đây muốn cãi nhau là cãi nhau chẳng cần chú ý điều gì.
Còn bây giờ nói cũng phải nghĩ trước nghĩ sau, xem có làm tổn thương đối phương
không, liệu có gây ra mâu thuẫn không?
Xe của họ đuổi kịp một chiếc xe tải khác và vượt qua luôn.
Dưới ánh điện đường có thể nhìn thấy chiếc xe ấy chở đầy công nhân. Tây quay
đầu lại nhìn chiếc xe đó: "Trời này mà bắt người ta ngồi xe không mui thế à!'
Những gì Tây nói là tình cảm thực Tây dành cho những người công nhân đáng
thương ấy, nhưng nói vậy cũng không thể không để ý tới cảm xúc của Quốc
Quốc chỉ lạnh nhạt buông một câu: "Công nhân ý mà"
Tây im lặng hồi lâu: "Phải tìm cách đổi việc cho anh
Thành. Để em bàn với Hàng"
"Không cần đâu. Anh đã nhờ người bạn học, anh ấy đồng ý
để anh Thành làm bảo vệ cho công ty. Là bảo vệ trong phòng."
"Ba mươi tuổi mà làm bảo vệ à? Cũng phải học võ nữa chứ."
"Cứ qua giai đoạn này đã rồi tính. Đợi thời tiết ấm áp
hơn rồi tính tiếp. Em không cần tìm Hàng nữa, bạn anh nói có thể tìm người giúp
mà."
Nói như vậy là Quốc tới đón Tây không phải là vì việc của anh
Thành. Vậy lí do Quốc tới đón Tây cũng chỉ đơn thuần thôi, là vì Quốc nhớ Tây.
Nghĩ vậy lòng Tây chợt ấm hơn.
Xe tới toà nhà, hai vợ chồng cũng xuống xe, bước vào phát
hiện ra thang máy đã hỏng. Cả hai cùng chợt nhớ đến cái đêm cùng đi cầu thang
bộ, Quốc cõng Tây. Tây quay sang nhìn Quốc, không phải vì muốn được Quốc cõng,
hiện giờ sức khoẻ của Tây vẫn tốt không cần phải cõng. Tây chỉ nghĩ rằng không
lẽ họ lại có cơ hội cùng nhau đi bộ leo lên cầu thang, có cơ hội nhớ lại cảm
xúc khi xưa, như vậy cũng tốt. Nhưng Quốc chỉ rút máy ra hỏi: "Xin hỏi
người phụ trách lúc nào thang máy sửa được?"
Tây đành thất vọng, Tây đành nói trước để nói rõ lòng mình: "Không sao. Chúng ta cùng đi
bộ, nhân tiện tập luyện thể dục. Lâu rồi mình cũng chưa tập luyện gì. Yên tâm
em không bắt anh cõng đâu. Em hiểu mà."
Lúc này Quốc đã gọi điện được cho người phụ trách họ nói năm phút nữa sẽ sửa xong.
Họ cùng đợi thang máy dưới cửa. Trăng hôm nay rát sáng, rất
tròn, hôm nay là rằm mà. Tây ngước nhìn trăng mà trong mắt ngân ngấn ướt, Tây
nhớ lại câu chuyện mà cứ ngỡ là kiếp trước.
Ngày hôm đó, thang máy cũng mất điện, Quốc cõng Tây trên
lưng, Tây đang mang bầu, ánh trăng tràn xuống như dòng nước. Âm nhạc ngân lên
một khúc ca. Đó là tiếng nhạc ngân lên từ cõi lòng họ. Khúc ca ấy có tên là
"câu chuyện tình yêu". Là khúc nhạc mà lúc ấy hai người thích nhất, là bài hát
chính trong bộ phim cùng tên của mỹ. Khi tình yêu nồng nàn, họ cùng xem bộ phim
đó. Xem xong, Tây nói rằng: "Có phải anh muốn em học theo nhân vật nam chính kia,
kết hôn với một cô gái nhà nghèo đứng không?"
Quốc không trả lời chỉ nhẹ nhàng xoa lên tóc Tây: "Tây à, điều kiện của em rất
tốt, có khá nhiều người theo đuổi e,
cũng nhiều người phản đối em với anh, vì sao em chọn anh?"
Tây cười rúc rích đáp: "Vì em hồ đồ."
Quốc tỏ vẻ hơi giận dỗi: "Tiểu Tây."
Lúc ấy Tây mới không dám cười nữa, mà đáp rằng: "Vì em có tầm nhìn! Không giống như những cô gái thích
hư vinh kia chỉ nhìn thấy những gì trước mắt".
Quốc liền ôm Tây Vào lòng...
Đúng lúc ấy, tiếng Quốc chợt vang lên bên tai Tây: "Đi nào. Thang máy sửa xong
rồi". Âm thanh nghe thật chói tai như kéo Tây từ thiên đàng xuống, trở về
với hiện thực. Hai vợ chồng cùng bước vào thang máy. Tây biết Quốc không muốn
cõng mình. Không phải vì
sợ vất vả, chỉ là không muốn tỏ ra quá thân mật với Tây. Về cả thể xác và tinh
thần đều không muốn. Vậy thì Quốc đón Tây về để làm gì?
Quốc muốn thương lượng với Tây để Tây về nhà mẹ ở và đón anh
Thành về đây ở tạm. Ở vài tháng cho qua những ngày lạnh giá này.
Thành từ bé đã không được khoẻ mạnh, điều kiện gia đình lại không có, tuy nhiên so với phòng ở tạm ở công trường thì vẫn tốt hơn. Ở nhà làm đồng áng cũng nhẹ nhàng hơn là làm ở công trường. Điều kiện
sống không tốt, công việc lại nặng nhọc, cộng thêm có thể không hợp thổ
nhưỡng, nên Thành bị sốt cao. Lúc mới bị Thành cố chịu không nói ra, vẫn cứ làm việc, kết quả là bị ngất ngoài công trường. Nhận được tin báo,
Quốc vội chạy vào bệnh viện, anh trai đã được đưa vào đó, có lẽ đang
được truyền dịch huyết đồ rất cao. Ở trong phòng ngồi truyền dịch mà Thành cứ nói mê suốt. Quốc đến đó lập tức bỏ tiền ra thuê chiếc xe đẩy để anh nằm tạm. Đêm đó Quốc ở bên anh tới nửa đêm, sau đó đưa anh về
nhà. Thành về tới nhà lập tức đi ngủ, sáng hôm sau khi Quốc thứ