thở dài: "Giá mà có Hạ ở đây, nếu
không tìm thấy lại đổ cho con bé... Làm nguời giúp việc đúng là thật khó, thực
sự là khó. Nhà nào chả có lúc không tìm thấy cái này cái nọ. Nếu không có giúp
việc thì thôi, có rồi lại chuyện liên quan đến giúp việc. Thế tiền của Hàng tìm ra
chưa?"
Mẹ Tây lắc đầu.
Tây lấy chiếc trâm gài đưa cho mẹ và nói: "Rốt cuộc chuyện này là thế
nào nhỉ? Dù thế nào đi chăng nữa con vẫn thấy chị Hạ không phải là hạng người
này!"
Bố Tây khẳng định thêm: "Tuyệt đối không phải. Con xem tính
cách nó thế, lòng tự trọng cao ngất trời!"
Hàng trở về nhà nằm ngoài dự liệu của Tây. Gần đây sau khi
tan làm Hàng rất ít khi về nhà, toàn bảo là phải làm thêm giờ. Làm thêm giờ là
cái cớ tốt nhất để không phải về nhà. Chẳng cần nói mọi người cũng hiểu là vì
Giai nên Hàng không muốn gặp mọi người. Về đến nhà Hàng chào mọi người qua loa
rồi vào thẳng phòng mình.
Tây theo Hàng tới trước cửa phòng và hỏi xem Hàng có ăn cơm
nhà không để còn nấu. Hàng không ăn cơm nhà, thay quần áo rồi đi luôn, đi ăn
với bạn bè. Tây rất muốn nói với em về chuyện của Thành. Nhưng nghĩ mãi quyết
định không nói nữa. Thái độ gần đây của Quốc có liên quan tới việc Hàng không
giúp đỡ Thành tới nói tới chốn. Hàng không nên thế, nhưng Quốc càng không nên
thế, người ta giúp mình là tốt, còn
không giúp hoặc không thể giúp cũng là chuyện bình thường. Chứ đừng nói không
giúp mình nghĩa là nợ mình. Nghĩ đến chuyện này Tây thật đau lòng, bao năm làm
vợ chồng với nhau, Tây giúp gia đình Quốc bao nhiêu việc, chỉ có việc này không
làm được mà bao tình cảm với Quốc và gia đình Quốc thành không luôn. Nếu cứ thế
này thì chuyện của họ sớm muộn cũng kết thúc. Hàng thay áo xong ra khỏi phòng
rồi đi luôn, bỗng nghĩ ra chuyện gì đó quay lại nói với cả nhà: "Đúng rồi, số tiền 500 tệ của
con không bị mất. Con cho bạn mượn mà quên luôn, hôm nay nó trả tiền mới nhớ ra."
Mẹ Tây bực mình quát lớn: "Thật quá đáng."
Hàng cố quay lại cãi: "Có gì đâu, ai chẳng có lúc quên."
Mẹ Tây chạy tới trước mặt Hàng chỉ thẳng vào mặt quát: "Mày có biết mày quên chuyện
này đã đưa lại bao nhiêu rắc rối cho mọi người không hả? Và để cho người khác
tổn thương thế nào không?"
Tây vội nói:"Mẹ à, hay mình lại mời chị ấy về làm."
Bố Tây cũng nhanh miệng đồng ý: "Đúng rồi, nói với thằng Quốc mời Hạ quay về làm đi, và
xin lỗi người ta nữa" ông xúc động nói: "Con bé Hạ này, quyết không
cúi mình, tính tình cương trực, thà chết không chịu nhục, rất tốt!"
Mẹ Tây nhăn nhó nói với chồng: "Thôi xin ông đừng giở văn
chương ra nữa" rồi quay sang mắng con trai: "Hàng, mẹ nói cho con
biết..."
Nhưng lúc đó Hàng đã đi mất rồi. Mẹ Tây tức giận quá chỉ biết
thở dài ngao ngán, lại treo chiếc áo khoác lên, đi tới chỗ điện thoại nhấc máy
lên gọi điện báo là không đi được. Tây cứ khuyên mẹ đi mãi, đi cho thoải mái,
và đảm bảo sẽ nói chuyện này với Quốc, trước tiên nhờ Quốc xin lỗi Hạ hộ, sau
đó xem Hạ có quay lại làm nữa hay không. Nghe vấy mẹ mới miễn cưỡng mặc quần áo
vào và đi.
Chỉ có hai bố con Tây ăn cơm. Để tiết kiệm thời gian, hai bố con ăn bánh bao và
súp. Vỏ bánh bao ở nhà ăn rất dày, nhân vừa nhạt vừa ngấy. Ăn mà bố Tây cứ thở
dài mãi. Ông chỉ thích ăn bánh bao do Hạ gói, thì là thái rất nhỏ, thịt cũng
băm ra, không chỉ thái không, băm cũng rất nhỏ, trộn với thì là, Hạ gọi đó là: "Bánh bao nhân cát". Nếu
gọi đó là bánh nhân cát thì bánh ở nhà ăn này đúng là nhân đất. Chắc chắn là
cho vào máy xay nát, thành từng cục nhỏ một, chẳng ra cái loại món ăn gì.
Hai bố con cố gắng ăn hết mấy món ăn chẳng ra gì đó, sau đó
bố Tây đi thẳng vào phòng đọc, Tây thu dọn đồ bếp rồi vào bếp rửa bát, úp
bát... Tây cảm thấy ngày hôm nay trôi qua thật vô vị như món ăn vừa nãy. Trong
lòng Tây vẫn nặng trĩu chuyện của Hạ biết nói sao với Quốc đây? Xem tình hình
gia đình lúc này, thực sự rất cần Hạ, nhưng bây giờ, Tây chẳng biết phải nói
với Quốc như thế nào để nhờ anh giúp cho. Chuyện của anh trai Quốc vẫn chưa làm
được, gia đình chồng đặc biệt là Quốc đang rất bực mình.
Đúng lúc ấy, chuông cửa reo lên, Tây vẩy vẩy hai tay ướt và
chạy ra hỏi: "Ai đấy?" Bên ngoài có tiếng đáp: "Anh". Hình như là
Quốc. Tây vội lau khô hai tay, rồi mở cửa. Đúng là Quốc. Trong lòng Tây vừa
ngạc nhiên lại vừa vui mừng, ngạc nhiên vì không ngờ Quốc lại tới, vui vì đang
nhớ Quốc thì Quốc đến thật.
Nghe tiếng Quốc tới chơi bố Tây cũng từ trong phòng ra chào
hỏi. Quốc cũng hỏi thăm bố vợ: "Bố, cuốn sách của bố làm tới đâu rồi ạ?"
"Cũng tàm tạm"
"Vậy con đón Tây về nhà có được không ạ?"
Tây thực sự không ngờ tới, nhìn Quốc với ánh mắt vặn hỏi. Nhưng
Quốc không nhìn lại Tây.
Bố Tây nói: "Không sao... Bố cũng không yêu cầu
nó về, là nó khăng khăng đòi về đấy chứ... Quốc à dạo này con ít qua đây, nghe
nói lên làm lãnh đạo rồi hả, công việc có bận lắm không?"
Quốc vốn cũng chẳng muốn nghe bố nói chuyện tiếp, nói qua loa
với bố vài câu rồi đứng dậy bảo Tây: "Tây à, về đi"
Tây quay người đi vào phòng, thu dọn đồ đạc của mình. Tây
cũng chẳng nói được câu gì, hoặc không dá