, nhưng tôi sẽ đem lại hạnh phúc cho cô ấy."
"Như thế nào là hạnh phúc hoàn toàn tuỳ thuộc vào mỗi người."
"Cậu nói đúng! Hiện nay xem ra Giai đang lựa chọn: Tuổi trẻ của cậu hay sự giàu có của tôi."
Hàng lập tức chỉnh lại "là tình cảm của tôi."
Đoạn chỉ mỉm cười: "Hàng a, có phải giữa cậu và Giai đang có mâu thuẫn không?"
"Ý anh là gì?"
"Nếu hai người hoà thuận cậu tới đây tìm tôi để làm gì?"
"Tôi đến đây để nói với anh rằng số tiền tài trợ hai mươi nghìn tệ ấy tôi sẽ trả!" Rồi rút số tiền ấy từ ví ra đặt lên bàn "Anh viết cho tôi cái phiếu thu."
Đoạn lặng người giây lát rồi phá lên cười: "Tiểu Hàng có phải cậu đã móc những đồng tiền cuối cùng của mình ra không?"
Hàng nhìn Đoạn với ánh mắt đầy coi thường rồi quay người đi luôn. Nụ cười của Đoạn cũng lập tức vụt tắt.
Từ chỗ Đoạn về, Hàng lái xe thẳng
đến nhà xuất bản, tìm ban biên tập số 6. Chị cũng đang ở đó làm Hàng
giảm chút hứng khởi song cũng chẳng vấn đề gì, chỉ cần Giai ở đó là
được. Vừa bước vào phòng Hàng đã gặp ngay Giai: "Giai, anh muốn nói
chuyện với em." Hàng chẳng buồn nhìn chị lấy một cái, thể hiện rõ chẳng buồn quan tâm.
Tây nói luôn: "Không được, bọn chị đang cần bàn bạc một số vấn đề mà phải quyết định ngay."
"Cũng được, vậy em nói luôn ở đây", Hàng khẽ cười nói, rồi lấy ra một tờ giấy, "Thế này nhé, số tiềnhai mươi nghìn tệ Đoạn tài trợ anh đã trả lại anh ta. Đây là biên lai, em đỡ phải trả lại anh ta nữa."
Giai chợt lặng người; "Anh đã nói với anh ta như thế nào?"
"Nói rằng số tiền này không cần anh ta phải trả. Nhân tiện hỏi anh ta rằng anh ta nghĩ tiêu chuẩnhạnh phúc thực sự của em là gì?"
"Anh ta nói sao?"
"Là giàu sang."
"Còn anh?"
"Là tình cảm."
"Anh có xác định tình cảm của mình không?"
"Có, anh yêu em. Giai à, chúng ta lấy nhau nhé?"
Tây khẽ thở dài rồi lặng lẽ ra khỏi phòng.
Quốc quyết định lại mời Tây về nhà. Quyết định này Quốc đưa
ra sau buổi tối nói chuyện cùng với Hàng. Qua lời Hàng, Quốc mới hiểu rằng, gia đình Tây
không sắp xếp được công việc cho Thành không phải là vì không muốn mà vì họ
thực sự gặp khó khăn, nói cách khác, ít nhất thì về chuyện này Quốc đã hiểu lầm
Tây. Đêm đến một mình nằm lạnh lẽo trên chiếc giường đôi, miên man nghĩ về
tương lai mà Quốc cũng chẳng nắm bắt được, Quốc quyết tâm đón Tây về. Nếu không
như vậy Quốc cũng cảm thấy bất an. Đầu tiên Quốc gọi cho Tây, Tây hỏi chẳng
phải Quốc muốn đón anh Thành về ở cùng sao, cho qua những ngày tháng rét mướt
này chờ mùa xuân tới; ở Bắc Kinh cũng không phải Tây không còn chỗ nào để ở,
chỉ cần Tây hiểu được tình cảm của Quốc, cũng như Quốc cảm nhận được tình cảm
của Tây là đủ. Nghe Tây nói không có vẻ gì là giận dỗi, trái lại rất chân thành
khiến Quốc không thể hiểu được sự thay đổi đó là do đâu.
Nguyên nhân chính là do khi Quốc gọi điện Tây vừa từ bệnh viện
phụ sản bước ra, và đang ở trong một trạng thái vô cùng đặc biệt.
Tây không muốn tới bệnh viện của mẹ khám vì ở đó ai cũng biết Tây, Tây
sợ mọi người sẽ giấu Tây sự thật để an ủi Tây. Từ hôm nghe Giai nhắc nhở, Tây
đã quyết định tới bệnh viện để
kiểm tra. Đầu tiên Tây gọi điện hẹn lịch, lấy số thứ tự 100. Trình tự này cũng là do Giai nghe Quốc
nói lại. Có được số hẹn, thì đến gặp chuyên gia, trong đầu Tây ngập tràn cảm giác tủi thân,
lạnh lẽo đến xót xa. Vợ bị bệnh lẽ ra chồng nên cùng đi mới phải, vậy mà vợ
chồng họ lại chọn cách thức đau lòng này. Hơn nữa chồng đi hỏi tư vấn về bệnh
của vợ không phải vì vợ, mà để quyết định xem nên tiếp tục hay chấm dứt. Ngày
hôm đó, sau khi nghe Giai nói thật mọi chuyện, suy nghĩ này như đâm vào tim
Tây, hệt như một mũi kim khiến tim Tây không dám đập, bởi hễ đập là nhói đau.
Vì thế Tây quyết định án binh bất động, cố gắng đứng từ vị trí của Quốc mà nghĩ
cho Quốc. Quốc là người sinh ra và lớn lên ở nông thôn, mà ở nông thôn có những
nếp nghĩ riêng của họ mang tính thâm căn cố đế. Tuyệt hậu là một chuyện vô cùng
to lớn ở nông thôn, trong khi đó Quốc lại là một đứa con rất có hiếu với bố mẹ,
xét về khách quan đây cũng có thể coi là một ưu điểm... Suốt bảy, tám năm kết
hôn cũng giúp Tây khôn lớn hơn nhiều. Khi còn trẻ, Tây nghĩ về tình yêu thật tinh khiết như
nước chưng cất, không lẫn chút tạp chất. Giờ nghĩ lại mới thấy chẳng thể nào
thế được. Tất cả tình yêu đều là kết quả của sự cân bằng những điều kiên khách
quan và chủ quan với nhau. Ví như Quốc, nếu giờ đây Quốc là một công nhân, mỗi
tháng lương vài trăm tệ đến 1000 tệ, ngày nào cũng mồ hôi nhễ nhại - Trên người anh Thành có mùi đó
mà, Thành cứ vào nhà là cả nhà lại tràn đây mùi mồ hôi - liệu Tây có yêu Quốc
không? Khẳng định là không. Bản thân chỉ là người phàm sao lại yêu cầu người
khác là thánh nhân chứ.
Thái độ của chuyên gia khiến Tây vô cùng thất vọng. Tây hi
vọng chuyên gia sẽ trả lời mình là có hay không thể chữa để còn quyết định sẽ
ra đi hay ở lại. Nhưng chuyên gia đó không nói có cũng chẳng nói không, bị Tây hỏi
dồn nhiều quá còn sinh ra cáu gắt - may mà Tây tìm hỏi chuyên gia với giá 100 tệ, chứ nếu là chuyên gia thông
thường với giá 14 tệ
