hắc mắc, giờ thì đã rõ vì sao. Chủ động
và vội vàng tới đón tôi, tôi vốn nghĩ anh có chuyện gì đó. Nhưng,
nhưng…” Tây cố ghìm những giọt nước mắt đang trực tuôn trào: “Nhưng tôi
thật không ngờ anh có thể tệ đến thế, quả nhiên vì chút chuyện không
thành của gia đình anh…” Tây ngừng giây lát “mà không ngại dùng đến cả
nam nhân kế!”
Quốc không thể giải
thích, Quốc đã hoàn toàn bị động, dần dần bị động. Không thể giải thích
cũng là không giải thích, là tuỳ muốn hiểu sao thì hiểu. “Ở đến mùng năm tháng một thôi. Chỗ ở của anh lạnh quá!”
Tây khoác áo ngoài
rồi đi đi ra ngoài. Chuyện của Hạ cũng chưa nói với Quốc, không nói nữa, nếu lại nói thêm chuyện này, mối quan hệ giữa họ chẳng khác nào sự trao đổi, trao đổi bằng xác thịt.
Trong khoảnh khắc Tây mở cửa đi ra, Quốc đã hoàn toàn thất vọng và quyết tâm chấm dứt câu
chuyện này tại đây. Không ngờ, anh Thành lại xảy ra chuyện.
Hôm ấy, Thành được phân công tới
giúp việc cho nhóm thợ nề làm hành lang. Đó là khu nhà cao cấp và khu
biệt thự liền kề, mỗi cái rầm nhà đều trên năm triệu tệ. Thành phụ trách khuân vác gạch, chở cát và xi măng. Một người nói
với đám thợ xây rằng “tất cả số gạch này đều nhập từ Ý về, còn quý hơn
cả đầu ngón tay các người. Khi cắt phải cẩn thận, đừng làm vỡ.” Nói xong quay sang Thành nói: “Anh kia, khi vác đồ nhớ chú ý nhìn mọi người qua
lại đừng để họ dẫm lên sàn nhà mới lát, nhìn xem bảo họ đi phía bên kia
kìa!” Thành gật đầu đã hiểu ý.
Đến gần trưa, một
người khách rất sang trọng tới xem phòng, dẫm chân lên cả hành lang mới
lát gạch. Thành thấy vậy vội chặn người đàn ông đó lại nói là không thể
đi trên đó. Người ấy hỏi Thành vậy phải đi ở đâu. Hai bên rìa cạnh toàn
đất với xi măng, thực sự không có đường để đi, mà chính xác là không có
đường cho hạng người này đi. Nhưng Thành không cần biết, với thân phận
của mình Thành đã có quần áo bảo hộ. Nhưng người đi mua nhà kia không
vậy, giày da đen bóng, comple chỉnh tề. Thành chỉ biết khẽ nhắc nhở rằng hành lang này không thể dẫm lên, gạch vừa mới lát, dẫm lên nhỡ hỏng lại phải lát lại… Nhưng người đó vờ như không nghe thấy, cứ dẫm thẳng lên
đó đi Thành vội vàng kéo tay người đó lại: “Không được dẫm lên! Số gạch
này đều nhập từ Ý về đấy…” Người đó giằng khỏi tay Thành đầy tức giận,
nhưng, đã quá muộn, trên bộ vest màu xanh đậm ấy đã in nguyên vết tay
của Thành, không biết đó là đất, xi măng hay là bụi do cắt gạch để lại.
Người đó lập tức nổi giận: “Mày làm gì đấy? Có gì thì nói, sao phải động tay động chân vậy?... Gạch nhập từ Ý thì sao chứ? Mày biết gạch nhập từ Ý về, thế có biết bộ vest này nhập từ đâu không?” Cố lau vết bẩn đó
nhưng không sạch được, người đàn ông ấy càng tức giận: “Trưa nay tao còn có cuộc họp,… mày, mày, mẹ mày chứ!” Không biết người đó bực mình đến
mức nào mà vừa nói vừa dậm chân mấy lần liền lên sàn gạch. Thành đau
lòng mà chỉ biết nhắm mắt chẳng dám nhìn.
Hàng đi ngang qua đó, tình cờ chứng kiến toàn bộ câu chuyên, cũng thấy rất bực mình, liền
chạy lại nói: “Này anh, anh có biết đây là công trường đang thi công
không, không phận sự miễn vào.”
“Không phận sự miễn vào, tôi đến đây là để mua nhà, là khách hàng ở đây, là thượng đế của các người!”
“Mua nhà thì tới nơi nào bán mà mua, có người phụ trách giới thiệu, ở đây là công trường, hành lang không được dẫm lên, mời lùi lại!”
Người đó đứng yên bất động. “Tôi nhắc lại lần nữa, lùi lại!” Người đó vẫn đứng yên. Bốn mắt nhìn nhau.
Đám công nhân túm tụm lại xem. Hai
người này đều là người có thân phận cao quý, có thể là kỳ phùng địch
thủ. Không giống Thành, chắc chắn không phải đối thủ của người đó. Thấy
người đó vẫn không nhúc nhích, Hàng nổi nóng, đưa tay ra kéo người đó ra khỏi hành lang. Người đó vẫn cố không rời đi, Hàng lại càng ra sức kéo. Người đó không đứng vững được nữa ngã nhoài ra phía sau, ngồi ngay vào
thùng xi măng và cát mới trộn phía sau. Chả cần biết bộ quần áo đó nhập
khẩu từ đâu giờ hoàn toàn nhem nhuốc. Thành lo lắng nhìn Hàng, và phát
hiện Hàng cũng đang kinh ngạc, quả nhiên sự việc đến mức này Hàng cũng
không cố ý. Lúc đó, người ấy đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt Hàng quát
lớn: “Thằng ranh con, mày cứ chờ đây, ông đi tố cáo mày! Hôm nay mà ông
không cho mày mất việc thì ông không bằng mày!” Nói rồi người đó bỏ đi
luôn. Hàng nghiêm mặt bảo đám công nhân: “Tiếp tục làm việc đi”, sau đó
đi luôn. Thành dõi nhìn theo Hàng mà trong lòng thấy bất an.
Kết quả của việc này là Hàng bị sa thải.
Sự việc như một đám
mây đen che phủ gia đình Tây. Tất nhiên với tuổi đời và tuổi nghề như
Hàng để tìm một công việc khác chẳng có gì là khó, nhưng để lập tức tìm
được một công việc phù hợp thực sự không dễ. Tây quyết định đứng về phía em trai: “Có tiền thì sao, có tiền thì là thượng đế chắc, là có thể
không cần coi sức lao động của người khác là lao động, không cần biết
luật lệ gì chắc?”
Mẹ Tây nói: “Những điều vô ích này đừng nói nữa. Vấn đề hiện nay là Hàng không có việc làm.”
Bố Tây vốn rất trầm
tĩnh cũng lên tiếng: “Hàng à, nếu bố là người của công ty con bố cũng