chức ở đâu. Ý của Tây là
tổ chức ở phòng họp của nhà xuất bản, như thế sẽ giúp làm giảm giá sách. Còn ý
của trưởng phòng là nếu đã làm phải làm cho chu đáo, làm hết sức vì giới phóng
viên rất chú ý tới sự kiện này. Sau cùng anh ta cũng nói ra mục đích thực sự
của việc anh ta tới đây, anh ta muốn buổi họp báo này sẽ diễn ra ở phòng họp
tại công ty của Khải Đoạn, quả thực anh ta không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào được
qua lại với người có tiền. Tây
lập tức nghĩ tới Giai, buộc miệng hỏi luôn: “Sao cứ phải tổ chức ở công ty của
họ?... Anh ta chẳng qua chỉ muốn khuếch trương danh tiếng của anh ta thôi.”
“Hai bên cùng có lợi, có gì mà không tốt chứ?... Vở kịch đó
anh xem rồi, hào hoa, quý phái, nhuốm sắc cổ Trung Hoa, đặc biệt nhất là cánh
cửa chìm trong bức tường, một cánh cửa bí mật, nhìn qua cứ ngỡ chỉ là một bức
tường, thực ra là có một công tắc, ấn vào đó, bức tường sẽ từ từ mở ra, bên
trong không phải là hang động. Nghe nói Lý Sư Sư và Tống Huy Tông thời nhà Tống
đã gặp nhau ở đó. Huy Tông mặc kệ thân phận mình, đã gặp Sư Sư ở đó, và đó là
một kế hoạch bí mật, thật lãng mạn và đa tình!...”
Tây ngắt lời anh ta: “Trưởng phòng, chuyện này đợi Giai về
rồi nói tiếp nhé.”
Trưởng phòng phẩy tay: “Vì sao phải đợi Giai? Anh tới đây là
để thông báo chứ không phải để bàn bạc với hai em. Bởi vì trợ lý của ông Đoạn
đã bàn với anh xong xuôi rồi!... Tây à, em đừng có mà trở mặt đấy, người ta tài
trợ một khoản mình không thể lo nổi thì mình cũng cần phải biết tôn trọng ý
muốn của người đầu tư
chứ!”
“Cái gì mà ý muốn của chủ đầu tư, chẳng qua là trao đổi song
phẳng mà thôi. Ai có tiền thì nghe người đó hả, có sữa là thành mẹ hết chắc.”
“Em nói đúng đấy, có sữa là thành mẹ, không có sữa em có thể
lớn thế này không?”
“Sữa bò cũng là sữa đấy, anh gọi bò là mẹ đi.”
Giai trở về, nghe thấy hai người đang cãi nhau gay gắt tự nhiên cũng có
chút cảm tình hơn với Tây. Xem ra Tây cũng không như Giai vẫn nghĩ, chỉ cần giữ
Hàng lại và đẩy Giai ra ngoài, đẩy vào tay Khải Đoạn chắc.
Khi trong lòng mềm yếu hơn, Giai lại không thể không kể cho
Tây nghe chuyện đã tình cờ gặp Quốc. Sở dĩ Giai phải nói là vì muốn tốt cho
Tây. Vì thế khi nói ra, với tính cảnh giác cao của Tây, Giai cố gắng giải thích
cho những thái độ quá khích của Quốc. Trọng tâm nói về hai việc: một là Quốc
rất để ý tới việc Tây có thể sinh con hay không, hai là Quốc cũng rất để ý tới
việc gia đình Tây có thể sắp xếp việc mới cho anh Thành không. Tây nghe nói vậy
có phần lo lắng, lập tức tới công trường tìm Hàng.
“Chị, đừng vì cuộc hôn nhân của mình mà bắt cả nhà mình là nô
lệ cho gia đình nhà họ Hà thế!” Hàng nói.
“Hàng, việc này với em chỉ là một cái phảy tay thôi mà.”
“Chỉ cái phảy tay thôi sao? Chị đùa chắc! Tên chủ thầu đó
muốn thương lượng với em, bắt em ký vào biên bản nghiệm thu công trình không đủ
quy cách đấy.”
“Vậy thì thay người khác!”
“Thay người? Người không có ô dù mà được làm chủ thầu chắc?
Tên đó đã làm
giám đốc hai dự án rồi đấy. Đến phút cuối có khi còn chẳng biết ai thay ai nữa
ý chứ.”
“Thế sao em không nói từ đầu? Chị cũng dễ giải thích với anh
rể! Anh ấy cứ nghĩ em không chịu giúp, mà nguyên nhân là vì mẹ với chị phản đối
chuyện em và Giai.”
Hàng cười nhạt: “Tiểu nhân. Em chẳng muốn giải thích dài dòng
với người như thế.” Rồi quay đi luôn.
Tây gọi với theo: “Hàng, thực sự không thể giúp hả?”
“Không thể!” Hàng trả lời vọng từ xa. Tây chỉ biết đứng nhìn
thất thần theo bóng Hàng.
Từ sau khi cãi nhau với Quốc, Tây về nhà mẹ ở. Không giống
các lần trước, lần này đi, Tây nói với Quốc về lí do đi thật khách sáo rằng:
Cuốn sách của bố đang ở giai đoạn cuối cùng, công việc rất gấp, ở nhà lại không
có giúp việc, Tây về có thể giúp được đôi chút. Hơn nữa là biên tập chính cho
cuốn sách của bố, có gì ở nhà cũng tiện thảo luận với bố luôn. Tóm lại Tây tìm
rất nhiều lí do khác nhau. Trước đây muốn đi Tây đi luôn, đá thúng đụng nia để
đối phương biết rằng mình đi là vì giận dữ. Lần này Tây không làm vậy, vì Tây
cảm nhận được rằng Quốc cũng chẳng quan tâm tới chuyện Tây có giận dỗi hay
không nữa, Tây làm vậy chỉ có thể tự chịu thiệt mà thôi. Tây thực sự cũng không
muốn trốn ở nhà một mình, sự lạnh nhạt, mặc kệ, dửng dưng của Quốc làm Tây càng
thêm ngạt thở.
Tây đang ở trong bếp lấy nồi ra chuẩn bị nấu cơm, còn bố ở
trong phòng sửa lại bản thảo. Mẹ vừa tan làm về lập tức vào trong phòng tìm cái
gì đó. Tây cầm nồi cơm đi ra ngoài mẹ hỏi Tây có nhìn thấy chiếc trâm cài áo
Hàng tặng không, vì tối nay mẹ có cuộc họp lớp. Tây đành đặt nồi cơm xuống và
giúp mẹ tìm, những nơi phải tìm đều đã tim vài lần, nhưng không thấy. Mẹ vừa tìm
vừa tự hỏi: "Thật kỳ
lạ, tuần trước mẹ mới cài mà, lần đi tham dự hội nghị khoa ngoại về bệnh gan
ấy"
Từ trong phòng khách bố Tây nghe tiếng nói vọng ra: "Lần trước tham gia hội nghị
mình mặc áo nào?" Mẹ Tây nói về chiếc áo đó. Bố Tây liền nghĩ một hồi, và
tìm ra chiếc áo đó ở cây treo quần áo ngoài phòng khách, quả là chiếc trâm cài
vẫn còn nguyên trên đó. Đồng thời bố Tây
