sẽ thay đổi. Nhưng Quốc không thể nói ra lí do là
không thể sinh con; không thể nói được. Cứ cho là Tây không thể sinh con vì Quốc, Quốc cũng không thể nói ra lý do ấy. Vốn chuyện Tây không thể
sinh con đã là chuyện không hay, Quốc lại nói thẳng ra như vậy với Tây, chẳng khác nào xát muối vào vết thương sao? Quốc cố trấn tĩnh, quay người rồi đi ra khỏi nhà.
Quốc lái xe một mình lòng vòng trên các đường phố. Những lần
cãi nhau với Tây trước đó cũng vậy, hoặc Tây bỏ đi, hoặc Quốc bỏ đi. Tây bỏ đi
có thể về nhà mẹ, còn Quốc thì chỉ biết đi loanh quanh trên phố. Giờ thì tốt
hơn trước rồi, ít nhất Quốc có thể lái xe đi lòng vòng. Một chiếc xe tải chở
đầy hàng hóa đang đỗ phía trước. Chẳng biết nó từ đâu tới và đi về đâu nữa?
Trên xe cũng chẳng biết chở gì? Người đang dỡ hàng trên đó là ai nhỉ? Liệu đó
có phải là anh Thành cả ngày làm việc vất vả, tối đến vẫn bị điều đi dỡ hàng
không nhỉ? Ngày hôm sau chỉ được đi làm muộn một chút mà hôm trước vẫn phải làm
cả ngày. Không biết trong số những công nhân dỡ hàng này có Thành không nhỉ?
Lúc ấy, hình ảnh ngày xưa lại chợt ùa về trước mắt: trong căn nhà đất, bên bếp
đất, bố ngồi giữa, Quốc và Thành mỗi người một bên, trước mắt ba người là một hộp với hai quẻ thăm. Bố
bảo hai anh em bốc thăm xem đứa nào được đi học đại học, anh trai bốc trước.
Khi anh bỏ lại quẻ thăm vào giữa cái bếp, Quốc trông thấy tay anh nắm chặt.
Đúng là, một lá thăm quyết định cả số phận, sự thật này mới tàn khốc làm sao?
Anh bốc một trong hai lá thăm đó, ngừng lại giây lát sau đó mở ra nhìn, xem
xong đưa lại cho bố, bước khỏi cái bếp, cúi gằm mặt chẳng nói lời nào rồi đi
thẳng ra đồng làm việc. Chiếc thăm đó viết là: không học…
Quốc nắm chặt mắt lại, không dám nghĩ tiếp. Quốc dừng xe
trước một quán rượu tình cờ gặp trên đường, xuống xe và bước vào trong quán.
Trong đầu Quốc bị ánh đèn mờ choáng ngợp, trước mặt toàn những nhóm tụm năm tụm
bảy, Quốc chọn một góc yên tĩnh nhất, ngồi xuống một lát thấy hơi hối hận, chỉ
nghĩ rằng nơi đó ít người nhất, thật yên tĩnh mà không để ý rằng có người đang
ngồi đó là người quen, là Giản Giai. Tất nhiên Giai cũng thấy bất tiện khi đụng
phải Quốc ở đây, cả hai chào nhau thật miễn cưỡng, chỉ nói được bốn chữ “anh
cũng tới à” lạnh nhạt mà thôi. Quốc biết vì sao Giai ngồi đây, Hàng và Giai
đang cãi nhau mà, chắc đang buồn lắm. Giai thì không hiểu sao Quốc lại tới đây,
Quốc vốn không phải người hợp với những nơi như thế này. Hỏi qua loa mới biết
hóa ra lại cãi nhau với Tây. Giai chẳng buồn hỏi vì sao hai người cãi nhau. Trong lòng cũng có đôi
chút cười thầm trên sự đau khổ của ban. Đáng đời, đó là báo ứng mà. Giai luôn
thấy thất vọng về thái độ của Tây trong việc giữa mình và Hàng. Thái độ của bố
mẹ Hàng có thể hiểu được nhưng Tây thì… Giai định ngồi một lát rồi đi, ngồi cho
hết phép lịch sự thì thôi. Đúng lúc ấy, Giai và Quốc bắt đầu nói chuyện với
giọng rất nghiêm túc: “Giai à, em có thể giúp anh một việc không?” Giai nhìn
Quốc. Quốc vẫn nói tiếp: “Em tới bệnh viện phụ sản hỏi giúp anh xem, bệnh sảy
thai tái phát rốt cuộc có chữa được không?”
Giai chợt hiểu vì sao: “Sao anh không bảo Tây đến?”
“Không thể để cô ấy biết.”
“Nếu không thể chữa được, anh có bỏ cô ấy không?”
Quốc không trả lời, mà im lặng là một sự đồng ý. Giai ngạc
nhen giận dữ: “Anh Quốc, sao anh lại hành động chẳng có đạo lý gì thế, bệnh của
Tây là do đâu chứ…”
Quốc phảy tay ngắt lời Giai, giọng nói trầm xuống: “Giai à,
anh không muốn nhắc lại chuyện cũ, chẳng có nghĩa lý gì hết. Anh cũng không
muốn em làm thẩm phán, ai phán xét thế nào anh cũng không nghe.”
Giai nói: “Lúc hai người kết hôn đã nói những gì? Chắc chắn là
“bất luận chuyện gì xảy ra cũng quyết sống bên nhau trọn đời”. Đừng nói là chỉ
sống hạnh phúc bên nhau còn đau khổ không thể sống chung. Càng không thể nói là
nếu một lỡ bên nào mắc bệnh bên kia sẽ từ bỏ.”
Quốc bị mắng phủ đầu, đành từ từ nói hết ra những chuyện xảy
ra gần đây một cách đơn giản nhất: “Không phải là anh không muốn sống bên cô ấy
trọn đời, nhưng cô ấy không cho anh dũng khí để làm vậy.”
“Chẳng qua cũng chỉ là sắp xếp công việc cho anh trai của anh
thôi đúng không?... Anh đi tìm Hàng mà hỏi.”
Quốc thở dài một tiếng “hừm”, rồi khẽ nói: “Nghe nói gia đình
Tây không đồng ý chuyện của em.” Giai không trả lời. Quốc lại nói tiếp: “Rốt
cuộc vì sao em lại bỏ Khải Đoạn? Đúng, anh ta không thể lấy em, nhưng phụ nữ
các em vẫn thường nói là hạnh phúc chính là tiền đấy sao?”
Giai khẽ nhếch mép cười nhạt rồi hỏi lại Quốc: “Người phụ nữ
nào nói thế?”
“Đúng là em không nghĩ vậy, thế thì đi nói với Hàng
đi!”
“Anh ấy có tin không? Anh ấy và cả gia đình anh ấy nữa, đều
cho rằng em từ bỏ Đoạn vì anh ấy không chịu lấy em, nếu Đoạn lấy em, em sẽ lập
tức quay về bên anh ta.”
“Em sẽ không làm vậy hả?”
“Đương nhiên”
“Vì sao?”
“Vì em không cho rằng hạnh phúc là tiền bạc.”
Quốc gật đầu và không nói thêm gì nữa.
Trưởng phòng phát hành tới, sắp họp báo về cuốn sách của bố
Tây nên anh ta đến để bàn với Tây và Giai xem nên tổ