điêu
khắc bằng thủy tinh- Thiên nga đen đội vương miện bằng vàng dưới ánh đèn trông
càng hoa lệ và tinh xảo.
(*) Baroque là trường
phái nghệ thuật phổ biến ở châu Âu từ cuối thế kỷ 17 - đầu thế kỷ 18 (theo
Google).
Toàn
bộ đại sảnh khiến người ta vừa bước vào đã cảm thấy ấm áp và yên tĩnh, bên trái
là một phòng trà– cà phê nhỏ, có quầy bar và chỗ ngồi, còn đặt một giá sách có
nhiều tập tranh bằng gỗ hồ đào, có lẽ là nơi để khách xem tranh và nghỉ ngơi,
hương cà phê nồng đậm phiêu đãng trong sảnh triển lãm.
Thấy
Tiêu Lỗi bước vào, nhân viên phòng tranh là Tuyết Nhi chủ động đón tiếp, mỉm
cười khả ái: “Chào ngài, mời ngài vào tham quan. Nếu cần giới thiệu gì có thể
gọi tôi.”
“Chào
cô… Cô Lâm hiện có ở đây không?” Tiêu Lỗi suy đoán, chắc hẳn Lâm Yến Vũ là chủ
nhân của phòng triễn lãm này. Cách trang hoàng và bố trí ở đây rõ ràng mang
phong cách của cô: quyến rũ, lộng lẫy, có một loại kìm nén không thể diễn tả
được.
Tuyết
Nhi có chút kinh ngạc hỏi: “Người ngài nói có phải là cô Lâm Yến Vũ?” “Đúng
vây, chính là cô ấy, cô ấy không phải là chủ nhân nơi này sao? Có thể mời cô ấy
ra đây hay không, tôi có việc cần tìm.” Tiêu Lỗi quan sát một chút, không thấy
bóng dáng Lâm Yến Vũ, không khỏi có chút thất vọng.
Tuyết
Nhin âm thầm đánh giá anh, tuy rằng anh ta ăn mặc tùy ý, nhưng dáng vẻ không
tầm thường, sau đó nói: “Cô Lâm ở văn phòng trên lầu, tôi có thể giúp ông nhắn
với cô ấy, xin cho tôi danh thiếp để tôi đi thông báo.”
Tiêu lỗi sờ túi, nói
xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi vội vàng ra ngoài, không có mang theo danh thiếp.
Phiền cô nói với cô Lâm là Tiêu Lỗi đến tìm cô ấy, tôi là bạn của Tần Tuyển.”
Tuyết Nhi nghe anh nói xong lập tức hiểu rõ, nhờ một nhân viên khác tiếp đón
khách, còn mình thì lên lầu tìm Lâm Yến Vũ.
Chỉ
chốc lát, Lâm Yến Vũ tự đi xuống, nhìn thấy Tiêu lỗi, đầu tiên là ngạc nhiên,
sau đó như đã nhận ra anh, chào hỏi một cách lịch sự: “Anh Tiêu, làm thế nào
anh biết được nơi này?” “Một lần lái xe đi ngang qua tình cờ nhìn thấy cô.”
Tiêu Lỗi thản nhiên cười với cô. Khi nhìn thấy cô, phải cố gắng kìm chế tất cả các
cảm xúc, Tiêu lỗi sợ mình nhịn không được, ngón tay nắm thật chặt.
“Tuyết
Nhi nói anh có việc tìm tôi, tôi có thể giúp anh được những gì?” Lúc nói
chuyện, giọng của Lâm Yến Vũ rất ôn nhu, nhưng biểu tình thì lạnh lùng. Tiêu
Lỗi nhìn lên lầu nói: “Chúng ta có thể vừa đi vừa nói không?” Lâm Yến Vũ suy
nghĩ một chút, gật đầu: “Vào văn phòng của tôi rồi nói.”
Tiêu
Lỗi đi theo cô lên lầu, cầu thang khá hẹp, anh không dám đi quá gần, chỉ sợ
thiếu chú ý mà va phải cô. Cô cũng giống như ngày đó, mặc một chiếc váy màu
đen, nhìn kỹ thì kiểu dáng không giống lắm, cái váy này có ren viền hoa tinh
xảo hơn, đôi chân trắng trẻo mảnh mai thấp thoáng dưới làn váy đen. Váy khẽ
tung bay, cặp mông xoay nhẹ nhàng, cô chỉ đi lên lầu mà tư thái lại động lòng
người như vậy, trạng thái động có phần đẹp hơn so với tĩnh.
Văn
phòng ở lầu hai này, nói là văn phòng, chi bằng nói là phòng nghỉ cá nhân của
cô thì có vẻ thích hợp hơn. Kệ sách trên tường có đầy đủ sách, máy hát đĩa đang
phát ra âm nhạc của Tchaikovsky, là tổ khúc “Hồ Thiên Nga”, giai điệu hòa âm
tuyệt vời, khi thì khí thế hừng hực khi thì nhẹ nhàng du dương.
Ấn
tượng nhất phải kể tới bó hoa hồng đen trên bàn làm việc của cô, được cắm trong
một bình pha lê khảm ngọc lam tương phản với đóa hoa màu đen âm u, nhưng thật
kỳ lạ, bình hoa này cùng bầu không khí trong phòng lại rất hài hòa với nhau.
Mộ
Tình thích hoa hồng trắng, còn cô gái này lại thích màu đen, nó có đại diện cho
việc hai cô không cùng một thế giới hay không? Hoặc tâm tình hoàn toàn khác
nhau? Trong lòng Tiêu Lỗi nghĩ như vậy, ngồi xuống sô pha cạnh cửa sổ.
Lâm
Yến Vũ pha một tách cà phê cho anh. Ngũ quan của cô và Mộ Tình giống nhau như
đúc, nhưng cử chỉ có chút phong tình và quyến rũ hơn. Khi anh cúi xuống, vừa
vặn nhìn thấy đôi giày cao gót màu đen ở chân cô, mắt cá chân thanh nhã và tinh
tế, làm cho lòng anh căng thẳng, đột nhiên kích thích tất cả hệ thần kinh cảm
giác.
“Ngày
đó thật xin lỗi, đúng là tôi có chút thất lễ.” Gặp mặt lần đầu tiên, Tiêu Lỗi
đã nhìn chằm chằm Lâm Yến Vũ nên xin lỗi. Lâm Yến Vũ nhẹ nhàng ân một tiếng:
“Không sao, không phải anh đã nói rằng tôi trông rất giống một người bạn của
anh sao, nhìn thấy một người giống hệt bạn mình, kinh ngạc cũng là bình
thường.”
Tiêu
Lỗi lấy trong túi ra hình chụp của Mộ Tình, đưa cho Lâm Yến Vũ: “Cô Lâm, đây là
bạn của tôi, cô nhìn xem, có phải bộ dáng cô ấy và cô rất giống nhau không?”
Lâm
Yến Vũ nhận lấy tấm ảnh, ánh mắt quả nhiên nổi lên kinh ngạc: “Đúng thật, nếu
anh không nói, tôi còn tưởng đây là ảnh chụp của chính mình, nhưng cô gái trong
ảnh này trẻ hơn tôi.” Cô nhìn một lát, trả tấm hình lại cho anh.
Tiêu
Lỗi chú ý quan sát tỉ mỉ phản ứng của cô, trừ khi lúc mới nhận hình ngón tay
run nhẹ ra, nét mặt của cô bình thường không có chỗ nào khác lạ.
Biết
Tiêu Lỗi đang nhìn mình, Lâm Yến Vũ cũng nhìn lại anh: “Anh Tiêu, anh muốn biết
cái gì thì cứ hỏi