gợi
đã nói là quả cam, Chu Tự Hoành lấy tủ lạnh ra mấy quả cam gọt vỏ vắt
nước.
Hựu An đang cầm một ly nước cam lớn ngồi trên ghế sa lon, đột nhiên
cảm thấy đặc biệt không thành thật, cúi đầu uống một hớp nước cam, nhớ
tới chuyện trong khu mộ, hơi chần chờ, vẫn mở miệng hỏi ra: "Tại sao khi đó lại cự tuyệt Giang Tiểu Viện, dĩ nhiên, nếu như chú không muốn trả
lời cũng không sao."
Chu Tự Hoành chau chau mày, quả nhiên khúc mắc của Giang Đông vẫn là ở chỗ này, nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói: "Phải nói là, khi đó anh hứng thú với việc thực hiện lý tưởng hơn, đối với việc khác, không có
tinh lực cũng không còn thời gian chú ý. Hơn nữa, trong lòng anh khi đó, Viện Viện chỉ là em gái nhỏ, không thể nói anh không thích cô ấy, nhưng loại thích này, không đủ để anh phụ trách với cô ấy cả đời. Anh là quân nhân, quân nhân coi trọng nhất chính là cam kết, nếu như anh đồng ý,
anh liền làm đến cùng. Ngược lại, chuyện anh không làm được, cũng sẽ
không mù quáng mà đồng ý, như vậy mới thật sự là tàn nhẫn. Chỉ là, anh
không dự liệu được sau đó lại xảy ra chuyện tiếc nuối như vậy. Nhưng nếu để anh lựa chọn lần nữa, anh vẫn sẽ cự tuyệt."
Hựu An không khỏi lộ vẻ xúc động, chợt liên tưởng đến lời nói đêm hôm đó của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn vọt một cái liền đỏ lên. "Tiểu nha đầu,
có thể sửa đổi xưng hô với anh một chút hay không......" m thanh của Chu Tự Hoành rõ ràng có chút buồn bực.
Hựu An ngẩng đầu nhìn anh, buồn bực hỏi: "Gọi gì chứ?" Sắc mặt Chu Tự Hoành hơi ảm đạm, có mấy phần không được tự nhiên mà nói: "Mặc dù anh
lớn hơn em một chút, nhưng anh không phải là chú em, càng không muốn làm chú của em." Hựu An thật sự nhịn không được nở nụ cười, thì ra là đàn
ông mạnh mẽ như Chu Tự Hoành cũng để ý những thứ này.
Hựu An xấu xa nói: "Chú không chỉ lớn hơn tôi một chút, là mười hai
tuổi lận, nói cách khác, chú lên năm đầu của cấp hai, tôi vừa mới ra
đời, gọi là chú đã tiện nghi cho chú lắm rồi." Chu Tự Hoành giơ tay bóp
cái mũi của cô: "Tiểu nha đầu, cố tình chọc tức anh đúng không! Lớn hơn
em có gì không tốt."
Trong lòng Hựu An âm thầm gật đầu, quả thật tốt vô cùng, người đàn
ông này cho cô cảm giác thật ấm áp rất yên bình, tựa như phiêu bạc nhiều năm rốt cuộc cũng thấy được cảm giác gia đình.
Hựu An đặt ly thủy tinh trong tay xuống, nhìn Chu Tự Hoành nói: "Chú
Chu, tôi cảm thấy, chú cần phải hiểu rõ ràng. Khuyết điểm của tôi thật
nhiều, lòng dạ tôi hẹp hòi, không phân rõ phải trái, tính tình thích đùa bỡn, tính khí còn bướng bỉnh, không biết làm cơm, căn bản có thể đảm
nhiệm dọn dẹp phòng, nhưng càng dọn dẹp càng loạn, nếu như biết sử dụng
máy giặt tự động cũng coi như biết giặt quần áo, vậy xem như tôi cũng
biết một chút. Công tác của tôi rất bình thường, tiền lương cũng không
cao, càng không có gia đình có thể môn đăng hộ đối với chú. Lúc trước
cảm thấy diện mạo cũng không có trở ngại gì, nhưng vừa so sánh với chú,
tôi phải thừa nhận, không cùng một loại. Thật lòng mà nói, lấy điều kiện của chú, dù năm nay chú đã bốn mươi, tìm người đẹp môn đăng hộ đối
mười sáu tuổi cũng không phải là chuyện khó khăn, lấy tôi xem là bị
thua thiệt. Nhưng mà, nếu như chú muốn phát triển phong cách vô tư của
Quân Giải Phóng nhân dân, nhất định lấy tôi, tôi cũng không phản đối.
Chỉ là chú phải nhớ, hàng đã bán đi không trả lại, mặc dù sau đó phát
hiện có vấn đề về chất lượng, chú cũng phải xui xẻo chấp nhận."
Chu Tự Hoành ha ha nở nụ cười: "Tiểu nha đầu, em thật là một kẻ dở
hơi. Được, mặc dù anh bị thua thiệt, nhưng có câu nói ‘tôi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục’, để tránh cho những người đàn ông khác bị em
độc hại, anh sẽ cưới em!"
Nói xong, đứng lên: "Em và anh đều quyết định, vậy đi thôi!" Hựu An nhìn đồng hồ treo tường cũng đã hơn tám giờ: "Đi đâu?"
Chu Tự Hoành giơ tay kéo cô dậy: "Đến nhà anh, sau đó đến nhà em,
ngày mai viết báo cáo, trước ngày mồng một tháng năm đi đăng ký, em
chính thức là áp trại phu nhân của anh rồi."
Hựu An cứ như vậy bị anh xách lên xe, trực tiếp về nhà lớn, xe dừng
cách Giang gia mấy tòa nhà, dũng khí vừa rồi của Hựu An oạch một cái,
biến mất: "Chu, Chu Tự Hoành, tôi cảm thấy, hôm khác hãy đến có được
không? Chú nhìn nè, hôm nay tôi ăn mặc không tốt lắm, cũng chưa trang
điểm, cứ như vậy sẽ khiến người nhà chú nghĩ không tốt?"
Chu Tự Hoành nhướng mày quét cô từ trên xuống dưới mấy lần, trực tiếp đoán được ý cô: "Tiểu nha đầu, không phải em muốn đổi ý chứ!" Hựu An
cúi đầu, rất chột dạ phản bác: "Ai chứ, ai đổi ý đâu?"
Chu Tự Hoành nói: "Kcó đổi ý là tốt rồi, như em mới vừa nói, anh cũng là hàng hóa đã bán ra, sẽ không cho trả lại. Cho nên, bây giờ em đổi ý
cũng đã muộn. Về phần ăn mặc thì càng không cần thiết, chỉ cần em không
phải là đàn ông, cha mẹ chồng tương lai của em cũng sẽ không phản đối,
anh bảo đảm."
Một chữ Hựu An cũng không thể nói, cuối cùng chỉ có thể nhắm mắt bị Chu Tự Hoành dắt tay nhỏ bé đi vào.
Lam Phượng Hoàng: ép cưới thành công nha, anh thật nhanh quá đi
Chu phu nhân nằm mơ cũng không nghĩ đến, hơn nửa tháng trước buộc c