ong ngự thư phòng giương cung bạt
kiếm, trận trận tiếng giận mắng đinh tai nhức óc truyền vào trong tai
Dao nhi, nàng chưa từng thấy Hiên nổi giận, nhưng không ngờ vương giả
oai nghiêm làm cho lòng người kinh hãi như thế. Hai cánh tay nàng từ từ
vô lực chảy xuống, xoay người liều mạng xông ra ngoài. Dọc theo đường đi nước mắt mơ hồ hai mắt.
Nàng cũng dần dần hiểu ý thần tướng,
nhưng trong lòng vẫn có nghi ngờ. Không phải nói hoàng thượng Nguyệt
quốc chỉ cưới một người sao? Vì sao thần tướng từng bước từng bước ép
sát, khiến Hiên lâm vào tình cảnh khó cả đôi đường. Trong này có nguyên
do gì?
Làm cho người ta khó xử, không phải là điều nàng muốn.
Nhưng từ đầu đến cuối nàng đều khiến Hiên khó xử, trước kia thế, hiện
tại cũng thế. Đây rốt cuộc là đời trước thiếu nợ, đời này trả sao?
Lúc chạy trốn, trong đầu thoáng qua một màn nhảy núi, Hiên bất chấp tất cả
nhảy núi vì nàng, lời của hắn lúc đó vẫn rõ mồn một trước mắt: “Bởi vì
nàng cần ta, cho nên ta tới đây!”
Không phải lời ngon tiếng
ngọt, lại thắng cả lời ngon tiếng ngọt. Hiên thâm tình với nàng như thế, nhưng trong lòng nàng lại có người khác. Cái gì cũng không cho Hiên
được. Sự vô lực này khiến cho nàng áy náy, khiến cho nàng tự trách,
khiến cho nàng thống khổ. Khoản nợ tình này làm sao nàng trả lại?
Nàng rưng rưng chạy trốn, phía trước mông lung không thấy rõ hiện ra một
khuôn mặt, nàng chạy đụng vào trong ngực Thái hậu, thật may là cung nữ
đỡ, nếu không nàng ngã xuống là nhỏ, Thái hậu ngã xuống là lớn.
“Dao nhi?” Sau khi đứng vững, Thái hậu mới nhìn rõ người tới, chỉ thấy đôi
mắt Dao nhi đẫm lệ, đầy bụng uất ức, nước đắng đầy bụng không biết nhả
ra đường nào.
“Mẫu hậu. . . . Ô ô ô. . . .” Nàng kinh ngạc nhìn
Thái hậu một cái, ngay sau đó nhào vào trong ngực bà, lên tiếng khóc
lớn. Nàng cho tới bây giờ đều lấy nụ cười ngụy trang, bất kể trong lòng
khó bao nhiêu, khổ cỡ nào, nàng đều không dễ dàng biểu lộ tâm tình,
nhưng mà giờ phút này nàng không muốn gượng chống, nàng chỉ muốn lên
tiếng khóc lớn, để thanh trừ áy náy đầy bụng.
“Đừng khóc Dao
nhi, bị uất ức gì nói với mẫu hậu!” Dao nhi khóc đến tim của bà cũng vỡ, Thái hậu vỗ nhè nhẹ lưng của nàng, an ủi nàng.
Nha đầu Dao nhi này từ trước đến giờ quật cường, lần này nhất định là chống đỡ không nổi nữa.
“Mẫu hậu, ta không sao, khóc rồi sẽ tốt!” Tiếng nức nở của nàng dần dần ít. Nghẹn ngào khóc rất thương tâm!
“Khóc! Khóc! Để phiền não theo nước mắt chảy đi!” Thái hậu vỗ nhẹ lưng của
nàng, an ủi nàng, mặc dù không biết vì sao Dao nhi khóc, nhưng những thứ này đều không quan trọng.
Không biết khóc bao lâu, nàng dần dần bình tĩnh lại, ngẩng đầu lên, ánh mắt áy náy nhìn Thái hậu, khuôn mặt
nhỏ nhắn hồng hồng, xấu hổ.
Bị người phát hiện bộ dáng yếu ớt
nên thẹn thùng! Thái hậu cũng không phá vỡ nàng, từ ái cười, dịu dàng
hỏi: “Có thể nói cho mẫu hậu vì sao khóc hay không?”
“Ừ!” Nàng
lau khô nước mắt ở khóe mắt, nhẹ giọng trả lời, sau đó ánh mắt nhìn đến
cung nữ chung quanh, khó có thể mở miệng, Thái hậu phát hiện tâm tư của
nàng, phất tay về phía sau một cái, nói: “Các ngươi lui ra!”
“Nô tỳ cáo lui!” Các cung nữ lui ra, nhưng họ không dám đi xa, chỉ chờ đợi ở địa phương xa xa.
Dao nhi đỡ Thái hậu vào đình, sau khi ngồi xuống, một màn trong ngự thư
phòng hiện lên ngay trước mắt, cũng gợi lên lòng hiếu kỳ của nàng, vì
vậy Dao nhi nhẹ giọng hỏi: “Mẫu hậu, hoàng thượng Nguyệt quốc chỉ có thể cưới một người sao?”
Thái hậu nghe vậy, đáy mắt thoáng qua một
tia sáng không rõ, bà ngượng ngùng cười, nói: “Vì sao Dao nhi hỏi như
thế?”, bà nhìn chằm chằm hai mắt Dao nhi, không biết lời của Dao nhi có ý gì! Trong lòng có loại dự cảm xấu, chuông báo động trong lòng Thái hậu
gõ vang, hy vọng là mình đa tâm.
Dao nhi khẩn cấp muốn biết được đáp án cũng không có phát hiện lo lắng của Thái hậu, kể một màn ở Ngự
Thư Phòng hôm nay cho Thái hậu nghe: “Hôm nay Dao nhi đi ngang qua Ngự
Thư Phòng, nghe được Hiên và thần tướng nói chuyện, thần tướng khuyên
hoàng thượng nạp tân phi, còn nói, nếu như mà ta không thể khai chi tán
diệp cho hoàng gia, thì phải lập tân hậu khác. Mẫu hậu, Dao nhi không
hiểu! Hoàng thượng Nguyệt quốc không phải chỉ có thể cưới một người
sao?”
Thì ra là như vậy, Thái hậu vốn tưởng rằng Dao nhi muốn
nạp phi tử để thoát đi Hiên nhi, nhưng xem ra là bà đa tâm. Nhưng Dao
nhi đã phát hiện đầu mối, chuyện này tuyệt không thể giấu giếm, hơn nữa
Thái hậu hộ tử sốt ruột, bà ích kỷ muốn Dao nhi ở lại bên cạnh Hiên nhi, tối thiểu Hiên nhi có thể mỗi lúc gần nhau.
Thái hậu nhẹ giọng
than thở, nói ra ngọn nguồn chuyện: “Từ trước hoàng đế đều là tam cung
lục viện, 72 tần phi. Nguyệt quốc cũng giống như thế, chỉ là tiên hoàng
mở ra tiền lệ, chỉ cưng chiều một mình ai gia, Hiên nhi có lẽ chịu ảnh
hưởng từ nhỏ, không tham nữ sắc, chỉ muốn tìm một người yêu, một đời một thế một đôi người. Khi biết được Dao nhi hòa thân, Hiên nhi cao hứng
hồi lâu, hàng đêm khó ngủ quấn ai gia nói chuyện phiếm, chia sẻ vui
sướng của hắn, vì giữ lại con, Hiên nhi càng thêm lớn mật
