ta là người được hạnh phúc chăm sóc. Vì vậy ta muốn sải bước
đi về phía trước, diệt trừ tất cả vật cản trở.
Đại điển phong hậu, tế trời, tế đất, giổ tổ tông. Xong những hoạt động này, đã là hoàng hôn.
Chỉ thiếu một bước cuối cùng là xong, trước đại điện cao vút uy nghiêm,
hoàng thượng và Thái hậu mỉm cười, ngồi ngay thẳng. Khác với ngày trước, hoàng thượng mặc long bào, cao quý thần thánh không thể xâm phạm. Cả
người tản ra khí phái hoàng gia. Trên long bào thêu rồng trông rất sống
động, giống như muốn thuận gió bay đi.
Thái hậu cũng trang điểm
đẹp ra ngoài, ống tay áo thêu Phượng Hoàng tỉ mỉ linh hoạt, búi tóc
Phượng Hoàng Phi Thiên trên đầu nhẹ nhàng lay động. Phát ra tiếng đinh
đinh đương đương dễ nghe.
Trên vạn bậc thềm, các đại thần, tất
cả sứ thần chia ra ngồi. Ở giữa là một tấm thảm đỏ trải trên bậc thang,
thẳng đến trên điện.
Thời khắc uy nghiêm thần thánh này, ở tiếng nhạc đệm, Lưu Quân Dao mặc phượng bào chậm rãi tiến lên. Dưới ánh mặt
trời, vật trang sức trên đầu nàng lấp lánh ánh vàng, phát ra ánh sáng
lóa mắt. Phượng trên y phục nhẹ nhàng bay múa theo gió nhẹ, theo bước
chân đi tới của nàng, phượng bào lay động, ở ánh nắng phản xạ, một tầng
một tầng vầng sáng bao phủ chung quanh nàng. Đâm bị thương mắt mọi
người, bọn họ rối rít che kín mắt.
Lúc này chuyện thần kỳ xảy
ra, một bức họa không biết từ phương nào bay tới, chỉ thấy tranh vẽ Long Phượng Hòa Minh, ý cảnh triền miên, ân ái tình thâm.
Bức họa
kia dừng ở phía trên đỉnh đầu nàng, một ánh sáng chiếu xuống, bao phủ
nàng, mấy chữ to ‘Long lên trời, Phượng về tổ’ lấp lánh ánh vàng giữa
không trung.
Mọi người hơi khiếp sợ, Thiên Tử là thần trời ban, chẳng lẽ vị công chúa này cũng là hoàng hậu trời định?
Hoàng Phủ Hiên và Thái hậu cũng không ngồi yên, rối rít đứng dậy, nhìn một màn dưới bậc thang, sợ hãi than không dứt.
Chợt, bức họa kia cưỡi mây rời đi, biến mất ở dưới tầm mắt mọi người. Thân
hình Lưu Quân Dao thoáng một cái, đột nhiên thức tỉnh. Tiếp tục đi về
phía trước như không có chuyện gì xảy ra, sắc mặt nàng không khác
thường, tựa hồ hồn nhiên không biết một màn khiếp sợ vừa rồi của người
đời.
Đi tới đi lui, suy nghĩ của nàng không biết bay về phương nào, cũng thả chậm bước chân.
Nàng không khỏi hỏi lòng của mình: Lưu Quân Dao, ngươi nghĩ xong chưa? Một
khi vượt qua con đường này, cuộc đời của ngươi sẽ không thể làm lại!
Chuyện cũ như khói tan. Một khi tái giá làm hậu, không thể làm trò đùa.
Ngươi thật đã nghĩ kỹ muốn chôn quá khứ rồi hả? Ngươi thật thả xuống
được? Làm được? Ngươi nhất định phải hiểu rõ ràng, nếu không đến lúc hối hận thì đã muộn!
Mỗi một bước đều là một loại đau khổ, mâu
thuẫn lặp lại trong lòng hành hạ nàng. Một thanh âm nói: đừng gả, đứng
gánh nhiều như vậy. Theo đuổi hạnh phúc của mình.
Mà đổi thành
một thanh âm khác lại là: không được, ngươi không thể làm tiểu nhân vong ân phụ nghĩa, Lưu gia đối đãi ngươi ân trọng như núi. Ngươi sao có thể
vì lòng riêng của mình mà không để ý sống chết của người khác?
Hai loại thanh âm khác nhau cải vả ở trong đầu nàng, khiến đầu óc nàng choáng váng, đau đớn không dứt.
Mà Hiên Viên Triệt cũng rõ ràng như đứng đống lửa, nhìn bóng hình xinh đẹp ngày nhớ đêm mong dần dần đến gầu, quá khứ đã qua quanh quẩn trong đầu
hắn không bỏ đi dược, mỗi bước của nàng đều là trừng phạt với hắn. Nhìn
Hoàng Phủ Hiên hăng hái trước đại điện, lại nhìn nàng cao quý xinh đẹp,
một sự phản nghịch ra đời ở trong lòng hắn.
Đi, đừng lo lễ nghĩa liêm sỉ gì, mang theo nàng cao bay xa chạy. Sống ngày tiêu diêu tự tại.
Nhưng, thiên hạ rộng lớn đều là vương thổ, chúng ta có thể chạy trốn đến đâu
đây? Huống chi ta cũng không muốn nàng đi theo ta trải qua cuộc sống lưu lạc đầu đường xó chợ, không thể cho nàng một cuộc sống yên bình, ta có
thể cho nàng hạnh phúc sao?
Lần đầu tiên Hiên Viên Triệt sinh ra hoài nghi đối với mình. Hắn đưa tay đặt nhè nhẹ ở tim, cảm thụ tiết tấu nhảy lên không tầm thường của nó. Ngẩng đầu nhìn bóng dáng của nàng và
bóng dáng của Hoàng Phủ Hiên trùng điệp. Hắn quyết định.
Không
để ý ánh mắt khác thường của người khác, hắn chợt đứng dậy, thâm tình hô hào với nàng: “Chậm đã, ngươi còn nhớ rõ sơn động đó không? Bên trong
cất giấu ký ức khó quên của chúng ta! Đoạn ký ức kia ta đã từng vứt bỏ
nó, hôm nay ta hiểu, hối hận, muốn tìm nó trở về. Ngươi nguyện ý theo ta không?”
Nghe lời nói này, nàng rất kích động, cũng mừng thầm.
Giống như hạnh phúc mong đợi thật lâu phủ xuống. Đưa lưng về phía Hiên
Viên Triệt, nàng vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng trên người
hắn. Có thể nhìn thấy hối hận và thâm tình ở đáy mắt hắn. Lòng của nàng
có một tia xúc động dao động. Chỉ kinh ngạc đứng, nhìn. . . .
Im ắng yên tĩnh, người người âm thầm suy đoán, hoàng hậu và Vương gia Minh quốc có quá khứ gì! Chuyện chệch ra quỹ đạo dự định. Đột nhiên, trong
khoảnh khắc Lưu Quân Dao xoay người, Liễu Nhu cũng đứng lên, lôi cánh
tay Hiên Viên Triệt, cười thật ngọt ngào, thanh âm rất dịu dàng: “Vương
gia, thì ra ngươi còn nhớ rõ cái sơn động kia! Qua í