thế nào?”
Mặc dù Linh Độc Tử không muốn phá hủy giấc mộng của người làm mẹ, nhưng sự thật không thể giấu giếm, nói:
“Loại độc này rất là hiếm thấy, thuốc giải khó có thể làm, nhưng nếu như lấy độc công độc thì ta nắm chặt chữa khỏi, nhưng bào thai trong bụng
có thể sẽ chết. . . . “
“Không được! Ta không thể không có hài
tử!” Dao nhi mất khống chế cắt đứt lời nói của Linh Độc Tử, đầu không
ngừng lay động, nước mắt không có tiền đồ rơi xuống. Mang thai hơn năm
tháng rồi, nàng có tình cảm thâm hậu với đứa con chưa ra đời, tình
nguyện chết cũng không bỏ nó.
Hoàng Phủ Hiên nhìn nàng cũng đau
lòng theo, ôm chặt hai vai của nàng, thanh âm bi thương: “Dao nhi, con
sau này vẫn sẽ có! Giải độc quan trọng hơn ….!”
“Không, ta không thể không có con! Không. . . .” cảm xúc của Dao nhi kích động dị
thường, nàng tránh thoát tay Hoàng Phủ Hiên, khom người, ôm bụng, co rúc làm cho người đau lòng.
Linh Độc Tử nhìn hai vợ chồng này, bất đắc dĩ lắc đầu bật cười, nói: “Ta nói còn chưa dứt lời!” nghe thấy lời ấy, có hi vọng.
Hai người vểnh tai an tĩnh nghe, Linh Độc Tử nói: “Sinh con rồi giải độc
cũng được, nhưng nha đầu phải sống mấy tháng không thấy ánh sáng.”
“Được!” Dao nhi mỉm cười quả quyết trả lời, chỉ cần giữ được con, như thế nào đều được!
Thấy Dao nhi lộ ra khuôn mặt tươi cười, Hoàng Phủ Hiên rất vui mừng Chỉ cần
Dao nhi vui vẻ hắn không cầu gì khác. Vợ chồng son thật gian nan vất vả, trải qua thiên tân vạn khổ, hi vọng bọn họ có thể có kết cục tốt!
Linh Độc Tử lặng lẽ lui ra ngoài, bà muốn đi chế biến thuốc viên áp chế độc
tố trong cơ thể Dao nhi khuếch tán, cũng chừa cho bọn họ chút không gian riêng bồi dưỡng tình cảm.
Linh Độc Tử ra cửa, bọn Thiên Vũ không kịp chờ đợi muốn biết tình huống: “Như thế nào?”
Linh Độc Tử lắc đầu không nói một lời, một mình đi ra ngoài. Những người
khác mê mang, nhìn cửa phòng đóng chặt một cái, lại nhìn bóng lưng Linh
Độc Tử một cái. Đứng thẳng bất an!
Có Linh Độc Tử giúp một tay,
độc trong người Dao nhi không có khuếch tán, thai nhi khỏe mạnh lớn lên. Bởi vì Nguyệt quốc có chuyện, cho nên Hoàng Phủ Hiên tạm thời rời đi.
Thiên Vũ cũng không thấy bóng dáng, vì vậy núi Thiên Tiên chỉ có năm
người.
Trên núi, bưng tai bịt mắt. Hoàn toàn không biết thiên hạ đã lớn loạn!
Ba tháng sau! Bầu trời có tuyết rơi như lông ngỗng, trong núi rừng phủ kín một tấm thảm màu trắng, băng óng ánh trong suốt treo ngược ở trên nhánh cây, lóe lên chói mắt dưới ánh mặt trời.
Dao nhi nâng bụng bự
sưởi ấm ở bên trong phòng. Lục Nhi nói, Hiên gởi thư rồi, trong hôm nay
sẽ đến thăm nàng. Dao nhi đêm không thể say giấc, mong mỏi. Ngày ngày
trông mong ngóng chờ!
Vừa đến buổi sáng, ở nắng nóng chiếu
xuống, đất tuyết khẽ hòa tan, Dao nhi vuốt dọc theo cái bàn, muốn đi ra
ngoài! Vừa đúng Lục Nhi bưng trà nóng vào cửa, thấy Dao nhi đi lại lung
tung, tim gan nàng run sợ, vội vàng đặt nước trà ở trên bàn, đỡ nàng,
hỏi: “phu nhân muốn đi đâu?”
“Ta muốn đi xem Hiên tới chưa!”
Nghe thấy thanh âm Lục Nhi, Dao nhi vui vẻ trả lời, người mỗi ngày chờ
đợi lúc nào mới trở về đây?
Lục Nhi tự biết không cưỡng được
nàng, không thể làm gì khác hơn là đi theo nàng, nhẹ giọng nói: “Lục Nhi đỡ phu nhân đi!”, đất trơn trợt, Dao nhi lại không thấy rõ, mọi sự cẩn
thận thì tốt hơn.
Dao nhi gật đầu, Lục Nhi đỡ nàng đi thận
trọng, vậy mà chân của Dao nhi mới vừa bước ra một bước, chuyện xấu xảy
ra, lòng bàn chân Dao nhi trợt, chân trật khớp rồi! Lục Nhi không kịp đề phòng, mặc dù có kinh không hiểm kéo Dao nhi rồi, nhưng Dao nhi vẫn
trật eo, bụng rơi xuống dưới, rất đau!
Dao nhi che bụng, đau đến nhe răng lòi xỉ: “Lục Nhi, thật là đau ….!”
Lục Nhi thất kinh, đỡ nàng, hô to ra phía ngoài: “Sư phụ, sư nương, mau tới! Phu nhân muốn sinh.”
Ba người nghe tiếng chạy tới, Linh Độc Tử xông vào trước mặt, chỉ huy nói: “Mau ẵm nàng lên giường đi! Lục Nhi đi nấu nước nóng!”
Linh Cơ
Tử ôm Dao nhi lên giường, Dao nhi đau kêu! Một nhóm người luống cuống
tay chân, Linh Độc Tử bảo hai người bọn họ ra ngoài cửa, giữ lại một
mình Lục Nhi giúp một tay.
“Sắp sinh! Nha đầu cố gắng lên!” Linh Độc Tử động viên nàng, Dao nhi chỉ cảm thấy hạ thân giống như bị xé
rách, đau đến không muốn sống! Nhưng nghĩ tới sắp có sinh mệnh nhỏ ra
đời, nàng lại cảm thấy vui vẻ, đau cũng vui vẻ.
“A. . . . A. . . .” Tiếng kêu nhức nhối, đau đớn đâm vào trong lòng hai sư huynh đệ, bọn họ nóng nảy chờ đợi ở bên ngoài! Dạo bước dừng chân.
Khi Hoàng
Phủ Hiên không quản gió tuyết chạy tới trên núi, đập vào mắt chính là
bóng dáng lo lắng của bọn Linh Cơ Tử, lọt vào tai là tiếng hô đau của
Dao nhi. Hắn hốt hoảng bất an, bước nhanh chân! Muốn vọt vào trong
phòng. Lại bị Linh Cơ Tử kéo lại, Hoàng Phủ Hiên khẩn trương đến mồ hôi
cũng đổ ra, hắn hỏi: ” Dao nhi thế nào?”
“Sanh con!” Linh Dược
Tử nặn ra ba chữ, Hoàng Phủ Hiên nghi ngờ lầm bầm lầu bầu: “Không phải
mới tám tháng sao!”, không thể vào cửa, hắn chỉ có thể gấp gáp.
Nhiều tiếng gọi ầm ĩ thống khổ của Dao nhi làm đau nhói tim của hắn, thế mà
hắn lại không thể ra sức. Hai ta