Quân Thần Phân Tranh

Quân Thần Phân Tranh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324694

Bình chọn: 9.00/10/469 lượt.

ới ngươi.”

Dao nhi đang nằm trong ngực Hoàng Phủ Hiên, nương nhờ trên giường không chịu. Dao nhi nhẹ giọng hỏi: “Chuyện gì?”

Hắn gặp khó khăn, không biết mở miệng như thế nào, nếu như Dao nhi không

tiếp thụ nổi đả kích có việc không hay gì xảy ra thì phải làm sao? Người êm đẹp đột nhiên bị mù, đổi ai cũng không tiếp thụ nổi. Ai! Đừng nói!

Từ chối hồi lâu, hắn nhẹ nhàng cười nói: “không có sao, ta chọc nàng thôi!”

Dao nhi cũng không phải ngu ngốc, sao không biết hắn có chuyện gạt nàng,

nhẹ nhàng véo thịt trước ngực hắn, giả vờ cả giận nói: “Không nói ta bấu ngươi đó!”

“Được, ta nói!” Hắn thỏa hiệp, cũng không phải vì sợ nàng, chẳng qua là cảm thấy Dao nhi sớm biết, trong lòng sẽ có sự chuẩn bị, hắn yếu ớt mở miệng: “Sư phụ nói, bởi vì trúng độc cho nên Dao nhi

tạm thời sẽ không nhìn thấy!”

Thận trọng nói xong, tỉ mỉ quan

sát vẻ mặt biến hóa của nàng, nhưng làm hắn lo lắng là mặt Dao nhi không chút thay đổi, không buồn đau cũng không giật mình, ái miệng nhỏ nhắn

của Dao nhi cmở ra, khạc ra một chữ: “À!”

Đây là cái gì? Hắn

trợn to hai mắt, Dao nhi nhất định là bi thương quá độ, chịu đựng không

được đả kích cho nên mới hơi đần độn, hắn ôm chặt nàng, có thể cảm nhận

được sự bi thương của nàng, hắn thề: “Đừng sợ, kiếp này bất kể như thế

nào nàng đều là thê tử của ta, ta sẽ nắm tay của nàng không xa không

rời, ta sẽ dẫn nàng đi xem trời chiều, dẫn nàng đi du hồ! Tất cả tốt đẹp ta đều chia sẻ với nàng. . . “

Một cam kết nặng ngàn cân, đáng ngàn vàng! Dao nhi nằm ở trong ngực hắn, lệ ướt xiêm áo. Trên núi mấy tháng, nhân gian giống như mấy chục năm.

Thiên Vũ

trở lại đã là chuyện mười ngày sau, thời gian Dao nhi mất đi ánh sáng

bởi vì có Hoàng Phủ Hiên làm bạn nàng cũng không thống khổ, huống chi

ngày này nàng đã sớm dự liệu được.

Khi biết được mình trúng kỳ

độc nàng len lén điều tra sách thuốc, mù là triệu chứng kỳ đầu, nhưng

trong sách cũng không có giải thích cách trị độc! Chỉ cần bào thai trong bụng không việc gì nàng cũng không cầu gì khác, nếu như mù có thể cho

con bình an sinh ra nàng cũng rất vui mừng.

Hôm nay Hoàng Phủ

Hiên và Dao nhi song song ngồi chung trên tảng đá lớn hưởng thụ ánh mặt

trời ấm áp buổi trưa, xa xa trông thấy Thiên Vũ và một lão bà đi trên

đường nhỏ, Hoàng Phủ Hiên kích động nói: “Dao nhi, Thiên Vũ trở lại,

chúng ta được cứu rồi! Ha ha ha. . . . “

“Có thật không?” Dao

nhi cũng kích động dị thường, cầm lấy tay hắn, mặc dù không thấy được,

nhưng tim của nàng cũng kích động theo hắn, cảm thụ được kích tình mênh

mông của hắn.

“Ừ!” Hắn vui vẻ hôn lên mi tâm của nàng, bồng nàng lên, vui vẻ kêu to về phía sau: “Sư phụ, sư thúc, bọn họ trở lại!”

Nghe tiếng bọn họ liền vọt ra, quả nhiên thấy Thiên Vũ và bóng dáng của sư

muội đang đến gần, giống như thấy hi vọng, không thể chờ đợi.

“Sư muội muội cuối cùng đến rồi!” Hai người trăm miệng một lời nói, lão bà

bà ném bao đồ cho bọn họ, hai người tranh nhau cướp đoạt, lão bà bà đi

tới trước mặt Hoàng Phủ Hiên, lôi kéo cổ tay Dao nhi, một cái tay quơ

quơ ở trước mắt nàng.

Lão bà bà quả quyết nói: “Ôm nàng trở về phòng, ta chẩn bệnh cho nàng!”

“A, được!” Hoàng Phủ Hiên ôm nàng, vụng về đi theo lão bà bà, bốn người

khác bị vô tình nhốt ở ngoài cửa, cửa gỗ thiếu chút nữa đụng rách lỗ

mũi.

Bất đắc dĩ, bốn người không thể làm gì khác hơn là trông

mong ngóng chờ ở ngoài cửa, van xin ông trời có mắt, để Dao nhi được

khỏi, để người có tình hạnh phúc vui vẻ.

Dao nhi nằm ở trên

giường, không thấy rõ biểu tình mọi người ở đây, nàng bất định bất an,

hai tay đặt lên giường, tay phải nắm thành quả đấm, móng tay đâm vào

trong thịt, Hoàng Phủ Hiên nhìn thấy mà đau lòng, hắn đứng ở bên giường

bao bọc tay phải của nàng trong bàn tay to, dùng thân thể ấm áp an ủi

trái tim bất an của nàng, cho nàng lực lượng.

Cảm nhận được ấm

áp từ lòng bàn tay Hiên truyền tới, trái tim khẩn trương của Dao nhi tìm được ký thác, nắm tay của hắn thật chặt không buông ra. Linh Độc Tử

nhếch miệng cười cười, nói: “Đã lâu không gặp, không nghĩ tới gặp lại

thì tình hình như thế! Nha đầu, kiên nhẫn một chút!”

Linh Độc Tử đặt tay lạnh như băng trên cổ tay trái của Dao nhi, Dao nhi khẽ cắn

răng gật đầu: “Ừ”, nàng chuẩn bị kỹ càng, nhưng không có thống khổ đã

đoán.

“Tốt lắm!” một câu nói của Linh Độc Tử làm hai người khác

không giải thích được, Hoàng Phủ Hiên kinh ngạc nhìn Linh Độc Tử, không

thể tin hỏi: “Lão bà bà, Dao nhi không có sao chứ?”

“Cứ như

vậy?” Dao nhi lại khó có thể tin, nhưng vấn đề Hiên hỏi khiến nàng lại

lo lắng. Lẳng lặng chờ đợi đáp án của Linh Độc Tử.

Linh Độc Tử

thu lại nụ cười, Hoàng Phủ Hiên nhìn mà tim gan run sợ, tuy Dao nhi

không nhìn thấy nhưng cảm nhận được nhiệt độ chợt lạnh, nàng ngừng thở,

vểnh tai lắng nghe.

Lại chờ tới sấm sét giữa trời quang, thanh âm nghiêm túc của Linh Độc Tử vang lên: “Độc có thể giải, nhưng sẽ ảnh hưởng đứa bé!”

Một câu trước đưa bọn họ lên thiên đường, một câu sau lại đánh bọn họ vào

địa ngục. Hàm răng Dao nhi cũng run rẩy, nàng che bụng, yếu ớt hỏi: “Sẽ

có ảnh hưởng như


Snack's 1967