tiểu thư!
Lan nhi toàn tâm toàn ý ở việc cứu tiểu thư, nhưng chưa từng nghĩ mình có thể thoát đi hoàng cung cùng ở cùng bay với Tiêu đại ca. Có lẽ là không dám nghĩ! Ở trong thâm cung
này, nàng không còn là Lan nhi không có tim không có phổi, nàng trở nên
tỉnh táo, che giấu bản tính của mình, chỉ vì có thể báo ân, cứu tiểu thư ra ngoài, cứ như vậy, nàng coi như chết già trong cung cũng không oán
không hối.
Mà ở bên trong Lê Hoa uyển, họ không chút nào biết
bên ngoài đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, Lục Nhi bưng thức ăn vào
cửa, thấy Dao nhi nằm nghiêng ở trên ghế quý phi đọc sách, Lục Nhi đi
tới nói nhỏ: “Phu nhân, ăn chút thức ăn khuya rồi nghỉ ngơi!”
Dao nhi nhẹ nhàng để sách xuống, từ từ đi về phía cái bàn, cười yếu ớt nói: “Trong sách tự có rượu ngon món ngon! Ta đã no rồi!”
Lời tuy như thế, nhưng Dao nhi vẫn rất không khách khí bưng cháo Lục Nhi
nấu ở trước mũi ngửi một cái, mùi thơm nồng đậm xông vào mũi, Dao nhi
nhìn cháo, cũng không có uống, làm cho tim của Lục Nhi nhấc tới cổ họng, Lục Nhi khẩn trương nhìn bộ dáng chần chờ của Dao nhi, cho đến Dao nhi
không hề phòng bị uống cháo, Lục Nhi mới dần dần buông lỏng thân thể,
thở phào nhẹ nhõm.
Dao nhi ăn xong, lau miệng, đặt chén, nói:
“Lục Nhi sớm đi ngủ đi!”, vừa nói nàng vừa quay người lại, rất nhanh nằm ở trên giường lớn, nhắm mắt lại, tiến vào mộng đẹp!
Lục Nhi thu thập xong nhìn Dao nhi một cái, đóng cửa rời đi, trong nháy mắt cửa
khép lại Dao nhi chợt mở mắt, tầm mắt khóa ở trên cửa lớn, đáy mắt dính
vào một tầng lo lắng.
Đôi tay Dao nhi đặt lên bụng, vẻ mặt bi
thương nặng nề, trong miệng mặc niệm không phát ra âm thanh, đêm quỷ dị
này khiến rất nhiều người bất an.
Ra cửa, Lục Nhi đi tới xó xỉnh hẻo lánh, nhìn nhìn bốn bề vắng lặng chung quanh, từ trong tay áo móc
ra một món đồ, ném lên bầu trời, đột nhiên ở trên trời xẹt qua một vì
sao rơi, Lục Nhi ngửa đầu nhìn sao sáng rơi xuống, hài lòng cười cười,
sau đó trở lại trong phòng ngủ như không có chuyện gì xảy ra!
Bầu trời lửa khói, cả đời tình mê!
Ngày kế, ngày lộ ánh trắng, trên đất dính vào một tầng sương trắng, Dao nhi
nửa đêm gặp ác mộng thức tỉnh, liền không ngủ được nữa, chỉ đành phải mở mắt đến trời sáng.
Cuối thu sáng sớm khí lạnh rất nặng, Dao nhi phủ thêm áo choàng đi ra cửa phòng, nhìn cửa phòng Lục Nhi khép chặt,
vì vậy tự nàng múc nước rửa mặt, sờ sờ bụng hơi đói rồi, Dao nhi đi vào
trong phòng bếp muốn tìm ít đồ ăn lót bụng, trong lúc lơ đãng hất cái
chén vào góc tường vỡ tan, lòng của nàng trầm xuống.
Nàng giả bộ vô sự, trấn định cầm mấy miếng điểm tâm liền rời đi phòng bếp. Không
khéo chính là Lục Nhi vừa lúc tỉnh lại, thấy nàng cầm điểm tâm trong
tay, vẻ hốt hoảng xuất hiện ở trong mắt Lục Nhi, Lục Nhi nói: “Phu nhân
ngài vào phòng bếp?”
“Có vấn đề sao?” Dao nhi vừa nói vừa nuốt
điểm tâm, mơ hồ không rõ hỏi ngược lại, Lục Nhi lắc đầu liên tục, đi tới đỡ Dao nhi vào phòng: “phu nhân, bên ngoài lạnh, chúng ta nên đi vào!”
Dao nhi không có từ chối, một thân một mình nhàm chán ngồi ở trong phòng,
mắt thỉnh thoảng bay ra ngoài cửa sổ, chờ đợi mặt trời mọc, nàng muốn ra ngoài dạo, ở trong phòng suốt ngộp chết nàng.
Nhìn mặt trời từ từ xuống ngọn cây, Dao nhi nhếch khóe miệng, nhàn nhạt cười. Đã từng có một đoạn văn:
Gió hỏi: Mây, ngươi bay đến nơi nào?
Mây nói: bay tới chỗ mặt trời mọc, ở nơi đó dù là mùa đông, cũng có thể cảm nhận được ánh mặt trời ấm áp!
Nghĩ đi nghĩ lại, Dao nhi lại phiền muộn, nàng là đám mây lơ lửng, vậy mặt trời ở phương nào?
Lục Nhi đẩy cửa vào, vẻ mặt bi thương của Dao nhi hiện lên ngay trước mắt,
Lục Nhi yên lặng than thở, đi tới bên người nàng nói nhỏ: “Phu nhân,
trong cung có một tin tức?”
Quả nhiên gợi lên lòng hiếu kỳ của Dao nhi, nàng hỏi: “Tin tức gì?”
Lục Nhi cười nói: “đêm qua hoàng thượng tới Minh quốc rồi, hơn nữa Xích
Luyện phái sứ thần đến, tặng Nhị công chúa Xích Luyện cho hoàng thượng
Minh quốc, được phong làm Vũ phi!”
“Hiên tới?” Dao nhi vui mừng
hỏi, nghĩ cũng khó trách đêm qua Hiên Viên Triệt không cho nàng rời đi
Lê Hoa uyển nửa bước, nguyên lai là không muốn bọn họ gặp nhaua!
Dao nhi cao hứng rất nhiều không quên hỏi nữa: “Vũ phi? Xích Luyện bộ lạc đến cùng muốn làm cái gì?”
Xích Luyện Dạ Quân sợ rằng đã sớm bị giết, mà hung thủ có thể là thập hoàng
thúc, từ đó, Vũ phi đến tuyệt không phải tình cờ, trong đó nhất định cất dấu âm mưu to lớn.
“Phu nhân, phu nhân. . . .” Lục Nhi gấp gáp la lên, thấy bộ dáng mất hồn của Dao nhi, Lục Nhi rất nóng lòng lo sợ.
“À? Chuyện gì?” Nghe tiếng gọi ầm ĩ của Lục Nhi, Dao nhi phục hồi tinh thần lại từ trong mạch suy nghĩ của mình. Lục Nhi lắc đầu hỏi: “phu nhân
nghĩ gì thế? Nhập hồn như thế!”
Dao nhi cúi đầu bật cười: “Không có gì!” Dao nhi rất nhanh che giấu tâm sự, nàng không thể để cho nhiều
người liên lụy trong đó hơn. Càng nhiều người biết được, càng nhiều
người nguy hiểm.
Thấy nàng không muốn nói Lục Nhi cũng không hỏi tới, thời gian hôm nay rất nhanh tiêu hao, đợi màn đêm buông xuống, mặt trời của đám mây cư nhiên vào cung.
Hoàng Phủ
