nảy đến
gần, Dao nhi xoay người sang chỗ khác, liếc thấy Hiên Viên Triệt gấp gáp vội vã đi tới! Dao nhi vội vội vàng vàng đứng dậy, nàng còn chưa có
phản ứng kịp, liền bị Hiên Viên Triệt lôi kéo lên lầu tường thành cao.
“Ngươi làm gì đấy? Mau buông ta ra!” Dao nhi giận dữ! Lảo đảo, va va chạm chạm! Bị Hiên Viên Triệt kéo lên lầu!
“Câm miệng!” Hiên Viên Triệt xoay người gầm nhẹ một tiếng, làm Dao nhi sợ
tới mức hoa dung thất sắc, khẩn cấp ngậm miệng không dám nói gì, theo
bước chân của Hiên Viên Triệt đi lên tường thành, vừa nhìn Dao nhi liền
sợ hết hồn, phóng mắt nhìn đi, binh sĩ mặc khôi giáp mênh mông bát ngát, bao vây Hoàng Thành tầng tầng.
Hoàng Phủ Hiên mặc khôi giáp,
ngồi trên chiến mã ở ngay phía trước, anh tuấn uy vũ, Dao nhi lưu luyến
si mê nhìn hắn, tựa hồ quên tình cảnh nguy hiểm.
Hiên Viên Triệt một tay kềm Dao nhi, cười lạnh hô to với Hoàng Phủ Hiên: “Hoàng Phủ
Hiên, có bản lãnh ngươi công phá thành tường, để nữ nhân mình yêu chôn
theo Minh quốc ta!”
Nghe hắn nói vậy, ánh mắt của Hoàng Phủ Hiên dừng lại trên người Dao nhi, trong lòng cực kỳ gấp gáp, hắn giận không
kềm được: “Nam tử hán đại trượng phu dám làm dám chịu, lấy Dao nhi làm
con tin thì là anh hùng gì!”
Bên tai Dao nhi quanh quẩn lời của
bọn hắn, đại não loạn thành một đoàn, có phải Dạ Quân là thập hoàng thúc giả trang hay không, nàng còn chưa biết, lại gặp phải Hoàng Phủ Hiên vì nàng cử binh xâm phạm, mà Hiên Viên Triệt lại hèn hạ lấy nàng làm con
tin! Mỗi một việc tràn vào trong đầu nàng quấn thành một đoàn, không làm rõ được!
Nàng chưa tỉnh lại, lại nghe Hoàng Phủ Hiên ở ngoài
tường thành hô hào: “Dao nhi đừng sợ! Coi như đạp bằng Hoàng Thành ta
cũng sẽ dẫn ngươi về nhà!”
Nhìn nụ cười tự tin trên mặt Hoàng
Phủ Hiên, Dao nhi không tự chủ nhếch miệng, má lúm đồng tiền hạnh phúc ở trên mặt như ẩn như hiện!
Bọn họ thâm tình, quên mình nhìn nhau hoàn toàn đánh tan lý trí của Hiên Viên Triệt, nắm chặt cổ tay Dao nhi, dùng sức kéo nàng vào trong ngực giam cầm, cúi người nói nhỏ uy hiếp ở
bên tai nàng: “Đừng cao hứng quá sớm, ngươi cho rằng Minh quốc ta không
chịu được một kích có thể dễ dàng để cho hắn đánh vào Hoàng Thành? Đây
là kế gậy ông đập lưng ông! Một khi chiến sự khai hỏa, trước sau công
kích, nhất định khiến hắn chết không có chỗ chôn!”
Dao nhi quả
thật bị hắn uy hiếp, nàng không đánh mất lý trí, Hiên làm sao trong vòng một ngày qua năm ải đến được Hoàng Thành, chẳng lẽ như lời Hiên Viên
Triệt, tất cả đều là âm mưu?
Không được! Nàng không thể trơ mắt nhìn Hiên bỏ mạng, nàng nhất định phải ngăn cản cuộc chiến tranh này!
Hiên Viên Triệt thấy nàng có chút dãn ra rồi, cười đắc ý, tiếp tục đe dọa
nàng: “Một khi chiến sự khai hỏa, sẽ máu nhiễm giang sơn mới có thể dừng lại! Chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm nhìn ngàn vạn binh lính chỉ vì mình ngươi
mà hy sinh? Chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm trở thành họa thủy họa quốc ương
dân? Chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm nhìn người yêu chết ở trước mặt ngươi?”
Từng câu ép hỏi khiến nàng chống đỡ không được! Nàng ôm đầu, nghẹn ngào kêu la: “Đừng nói… Đừng nói!”
Hoàng Phủ Hiên không nghe được bọn họ nói gì, chỉ có thể nhìn bộ dáng Dao nhi thương tâm thất hồn lạc phách, lòng hắn gấp cực kỳ! Con ngựa tựa hồ cảm nhận được tâm tình của hắn, cũng không an phận dạo bước mấy cái.
Âm mưu của Hiên Viên Triệt được như ý, nhưng cũng không bỏ qua cho hai
người yêu nhau, muốn chia rẽ bọn họ hoàng toàn hắn mới cam tâm! Lạnh
lùng nói: “Nói cho hắn biết, ngươi không còn thương hắn!”
“Không, ta không. . . .” Dao nhi nhìn chằm chằm hắn, cắn răng nghiến lợi, hận
không thể xé nát mặt đắc ý của hắn! Từng từ ‘ không ’ đinh tai nhức óc,
theo gió bay vào trong tai Hoàng Phủ Hiên, hắn hốt hoảng không biết làm
sao! Hắn phỏng đoán nhất định là Hiên Viên Triệt hèn hạ uy hiếp nàng!
Hiên Viên Triệt đã bị ghen tỵ vào xương tủy, tay cầm cổ tay nàng càng thêm
dùng sức, nụ cười âm lãnh hỏi ngược lại: “Không sao? Đừng hối hận!”
Sau đó, Hiên Viên Triệt ban bố lệnh với phía sau: “Người tới….! Chuẩn bị chém giết!”
“Dạ, hoàng thượng!” Binh lính lĩnh quân đợi lệnh, thanh âm vang vang có lực, nói năng có khí phách! Một cuộc chiến đấu thật sắp xảy ra sao?
Lưu Quân Dao ngươi không thể ích kỷ như vậy, những binh lính kia đều là
thân thể máu thịt, bọn họ có gia đình hạnh phúc mỹ mãn, ngươi không thể
độc ác chia rẽ! Càng không thể khiến Hiên lâm vào trong nguy hiểm mà thờ ơ ơ hờ!
Nhưng phải độc ác nói không yêu, Hiên nhất định đau đến không muốn sống! Nên làm cái gì? Có biện pháp tốt vẹn toàn đôi bên hay
không?
Hoàng Phủ Hiên không nhìn thấy rối rắm trong lòng Dao
nhi, nhưng hắn cảm thụ được vẻ mặt bi thương của nàng, trong con ngươi
dính vào một tầng không đành lòng, lòng của Hoàng Phủ Hiên bất an nhúc
nhích, rất sợ! Rất sợ hãi!
Ngắn ngủn mấy giây, đầu óc của bọn họ giống như vòng vo trăm ngàn lần, mỗi người đều có tính toán, mỗi người
đều có chuyện lo lắng!
Thấy Dao nhi chần chờ, chậm chạp không
chịu mở miệng, hắn lôi nàng tiến lên một bước, quyết tâm bức bách nàng,
hắn nhếch miệng, nụ cười giễu cợt hiệ