iết như Dao nhi! Trong tay cầm một cây
sáo bằng ngọc, Hoàng Phủ Hiên không rõ chân tướng, cất khăn vào ngực,
cất bước tiến vào đại điện.
Bữa tiệc đã từ từ tiến vào hồi cuối, lúc Hoàng Phủ Hiên vào cửa, ánh mắt dừng lại ởtrên người Lan phi bên
phải Hiên Viên Triệt , bóng dáng màu xanh có mấy phần giống nữ tử vừa
rồi.
Hắn nghi ngờ ngồi xuống, lúc này nghi vấn trong lòng Hoàng
Phủ Hiên bị cắt ngang, sứ thần Xích Luyện nói: “hoàng thượng, cô gái này là Nhị công chúa của Đại vương Xích Luyện, Đại vương cố ý kết thân cùng thiên triều! Mong hoàng thượng thành toàn.”
Sương mù tản ra,
giai nhân đang đứng, Hiên Viên Triệt cũng không từ chối, cao hứng ngửa
mặt lên trời cười to: “Tài múa của Nhị công chúa hơn người, phong làm Vũ phi!”
“Nô tì tạ hoàng thượng!” Nhị công chúa khẽ khom người,
đôi mắt quyến rũ dừng ở trên gương mặt tuấn tú của Hiên Viên Triệt, thẹn thùng bất an như nữ tử mới yêu.
Một bữa tiệc, thành toàn nhân duyên của người nào? Thành toàn âm mưu của người nào? Thành toàn tính toán của người nào? Ý định của Hoàng Phủ Hiên đều đặt trên tấm khăn lụa, bữa tiệc kết thúc
hắn không thể chờ đợi trở lại dịch quán, gọi Tiêu Phong tới, hai người
cùng nhau suy nghĩ!
Tiêu Phong đi vào thấy thần sắc Hoàng Phủ
Hiên nặng nề ngồi, cầm một cái khăn tơ trong tay, Tiêu Phong không đứng
đắn cười cười trêu ghẹo: “Hoàng thượng tư xuân?”
Nghe vậy Hoàng
Phủ Hiên không vui cau mày, ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào Tiêu Phong,
giọng điệu trầm trọng: “Đừng làm rộn, đây là Lan nhi cho ta!”
“Lan nhi?” Tiêu Phong thay đổi tư thế cười đùa, nghiêm túc ngồi ở bên cạnh
Hoàng Phủ Hiên, cũng đoạt lấy khăn lụa từ trong tay hắn tỉ mỉ suy nghĩ
nghiên cứu.
Tiêu Phong mê mang nói: “Khăn tơ này không có gì đặc biệt a! Một nữ tử áo trắng cầm cây sáo bằng ngọc trong tay, bên cạnh là một cây hoa lê, trên nhánh cây treo một lồng chim, trong lồng tre có
một con chim hoàng yến hoa lệ! Lan nhi này rốt cuộc giở trò quỷ gì?”
“Cá chậu chim lồng? Chẳng lẽ Lan nhi ám hiệu nàng bị nhốt trong hoàng cung
bảo chúng ta đi cứu nàng?” Hoàng Phủ Hiên yên lặng nói thầm, lớn mật suy đoán!
Tiêu Phong vừa nghe hai mắt liền tỏa ánh sáng, hắn hận
không thể lập tức bay vào hoàng cung cứu Lan nhi ra, cao bay xa chạy
trải qua ngày tiêu diêu tự tại, nhưng đảo mắt lại thấy không đúng! Hắn
một mặt nghiên cứu hình trên khăn lụa, trong miệng nói lẩm bẩm: “không
đúng! Nếu Lan nhi ám hiệu nàng bị giam trong hoàng cung, nữ tử này phải
là Lan nhi mới đúng, nhưng Lan nhi không biết thổi tiêu, hơn nữa thần
vận thanh nhã của nữ tử trong tranh cũng không giống Lan nhi!”
“Chẳng lẽ là. . . .” Hoàng Phủ Hiên nghe lời Tiêu Phong nói, làm phỏng đoán
lớn mật, hắn lập tức đoạt lấy khăn lụa, tim của hắn bất ổn, cho đến cuối cùng mừng rỡ cực kỳ, Tiêu Phong cảm thấy không giải thích được, sao hắn một lát mặt ủ mày ê, một lát tươi cười rạng rỡ!
Chỉ nghe Hoàng Phủ Hiên kích động dị thường nói: “Là Dao nhi, đây là Dao nhi! Dao nhi đang chờ ta đi cứu nàng đấy.”
Thấy hắn, Tiêu Phong có thể thể nghiệm tâm tình kích động của hắn, nhưng
không khỏi muốn tạt nước lạnh cho hắn, tránh cho hắn không vui, Tiêu
Phong hỏi: “Sao ngươi xác định là Dao nhi?”
Hoàng Phủ Hiên đặt
khăn lụa bằng phẳng lên bàn, tay run rẩy chỉ vào trâm bạch ngọc hoa mai
trên đầu cô gái, hưng phấn dị thường mà nói: “Trâm bạch ngọc này ta tặng cho Dao nhi trước khi thành thân, hoa mai phía trên là mời đại sư điêu
khắc, cây trâm này độc nhất vô nhị, đây nhất định là Dao nhi không sai!”
Ánh mắt Tiêu Phong dừng trên trâm bạch ngọc, hai mắt tỏa sáng, cây trâm này quả thật tinh xảo, người bình thường không bắt chước được, bị vây khốn
khó khăn đi ra, giọng điệu Tiêu Phong trầm trọng: “Hoàng cung lớn như
vậy, nàng rốt cuộc bị nhốt ở đâu?”
Giống như một tảng đá đập
Hoàng Phủ Hiên đến trời đất mù mịt, lông mày anh tuấn của hắn khóa chặt, mắt nhìn chăm chú vào cô gái trong khăn lụa, chợt hai mắt tỏa sáng,
nâng khuôn mặt tươi cười lên nói với Tiêu Phong: “Hoa lê! Tất cả địa
phương có liên quan hoa lê trong hoàng cung đều có thể!”
Tiêu
Phong nghe vậy cũng để ý, Lan nhi không thể nào vô duyên vô cớ vẽ hoa
lê, nếu không sao không vẽ hoa mai, hoa đào ! Hai người nhìn nhau cười
một tiếng, ngầm hiểu lẫn nhau rồi.
Chỉ đợi thời cơ thành thục, vào cung thăm dò lai lịch.
Bên trong hoàng cung ca múa mừng cảnh thái bình, hôm nay hoàng thượng mới
phong Vũ phi, Vũ phi cùng hoàng thượng uống rượu mua vui trong tẩm cung, tiếng nhạc vang tận mây xanh, trong hoàng cung cực kỳ náo nhiệt.
So sánh với chỗ náo nhiệt của Vũ phi, Nhu Phúc cung và Lan Hiên cung giống như vắng lạnh, nhưng chủ nhân quả thật không có cùng tâm tình, Liễu Nhu là ghen tỵ oán hận, nhưng lúc thấy tiểu hoàng tử, nàng lại dị thường
bình tĩnh, dường như bầu trời trống không đang nổi lên một cuộc bão táp.
Lan nhi lại đứng ngồi không yên, tâm như cp1 ngàn vạn con kiến bò ở bên
trong, khó nhịn! Đôi mày thanh tú nhíu chặt, rất lo lắng Hoàng Phủ Hiên
đến tột cùng nhìn ra ý nghĩa ẩn chứa trên tấm khăn lụa chưa? Đây chính
là hy vọng duy nhất của
