trên lưng mình. Vì tôi mới đến ngân hàng rút
tiền chuẩn bị đóng tiền điện tháng này, nếu như bị hắn cướp mất, thì chết chắc.
Tôi phẫn nộ, từng từ một rõ ràng nói: “…Không…Có!”
“Đừng nhiều lới nữa, tôi đang cần tiền gấp, đừng lôi thôi nữa.
Đưa đây mau!” Cái tên xấu xa này, mỗi lần làm việc xấu mà mặt không đỏ, ngay cả
trái tim cũng không thèm đập mạnh. Thật tình tôi chưa gặp qua người nào mặt dày
như thế. Làm sao đây? Biết phải làm sao đây? Cánh tay ma quỷ đó càng đưa càng gần,
giống y như một cái miệng tham ăn sắp nuốt chửng lấy tôi vậy.
“Nhìn gì mà nhìn, bộ chưa thấy ai đẹp trai bao giờ à? Tôi
không phải Chân Hy, đâu phải là cô không biết, tôi đối với cô chẳng có chút hứng
thú gì cả!” Đúng là một tên khốn kiếp! Tôi giận run, giống như bị người khác điểm
trúng huyệt mềm nhũn cả người. Đáng chết thật, làm gì mà lấy Chân Hy ra đả kích
tôi chứ, đồ đáng ghét, đồ xấu xa! Tôi đành móc tiền ra.
“Cinrella! Mặc kệ hắn đi!” Chân Têm bất bình ngăn tay tôi lại.
Tôi bất lực lắc lắc đầu, từ từ nặn ra một câu: “Cần bao nhiêu?” Hắn đắc ý nói:
“Làm vậy là đúng rồi. Từ đây đón xe đến nhà cô 20 ngản đồng có đủ không? Thật
không biết hắn làm trò cười gì thế, chẳng lẽ hắn chỉ muốn tống tiền xe thôi
sao? Tôi không dám tin hắn lại nhân từ như thế.” “Ừ! Có lẽ là đủ.” “Vậy tốt,
cho cô này!”
Hắn giật cái bóp của tôi, nhanh lẹ rút ra tôi 20 ngàn đồng
nhét vào tay tôi, sau đó với tốc độ sấm chớp hắn nhảy vào một chiếc taxi. Tôi
chẳng kịp có bất cứ phản ứng nào, chỉ thẫn thờ nhìn hắn rời đi. Trong khoảnh khắc
chiếc taxi quẹo qua đường khác chạy mất, cuối cùng tôi không thể kìm nén được
mình nữa mà nhảy cẫng lên la hét: “Hàn Tuyết Hàm! Cướp tiền là sở trường của mi
đấy hả? Đồ ngốc!”
Đồ thối tha, đồ lưu manh, cường đạo! Đem tiền trả lại cho ta
mau! Mẹ mi dạy mi cướp bóc thế hả?! Thích tống tiền như thế nảy, sao không đi
gia nhập vảo băng nhóm tội phạm đi? Đồ đáng ghét! Sao ta lại xui xẻo như thế
này, gặp phải khắc tinh như mi? Ta sẽ mang hết hành lí của mi mang ra ngoài hết,
xem có còn ở lì nhà ta được nữa không?!
Tôi chống nạnh đấm đá túi bụi vào đống hành lí của Hàn Tuyết
Hàm. Bị hắn phô trương thanh thế chà đạp, mà hắn vẫn không cảm thấy tội lỗi,
nên tôi đành dùng những hành động không bình thường này mà phát tiết cơn phẫn nộ
trong nội tâm của mình. Từ khoảng thời gian gặp phải Hàn Tuyết Hàm đến khi về đến
nhà, cứ y như Chân Tâm đã nói, tôi giống như một trái bong bóng căng đầy hơi,
ai chạm vào một cái sẽ nổ tung ngay. Cái tên Hàn Tuyết Hàm trời đánh, không lẽ
kiếp trước tôi có thù oán gì với ông sao?
Tôi đem tất cả dồ đạc của Hàn Tuyết Hàm nhét vào cái túi du
lịch của hắn, nhân lúc hắn chưa về, đem toàn bộ quăng hết ra ngoài sân, sau đó
đóng cửa lại kín mít, để cho hắn nếm mùi đau khổ không có lối vào. Tôi thật
không hiểu sao cái tên xấu xa như hắn lúc nào cũng mang theo một thùng thuốc nhỏ
bên mình, lẽ nào hắn đã mắc phải bệnh gì? Hứ! Nhất định là chứng bệnh bất trị,
đây đích thị là báo ứng do hắn làm việc xấu quá nhiều.
Á! Xảy ra chuyện gì thế này? Xung quanh tôi đột nhiên tối
thui. Lẽ nào do không nộp tiền điện nên bị cắt điện rồi chăng? Không phải chứ,
mình như thế chưa đù thảm hại hay sao mà ông Trời vẫn còn muốn đuổi tôi đến đường
cùng chứ? Hơi ấm vương vấn trong phòng dần dần tan biến đi hết, cả căn phòng
càng lúc càng lạnh lẽo, sắc trời bên ngoài càng lúc càng tối dần. Điêu thảm hại
nhất là tôi tìm không ra cây đèn cầy, đành mượn ánh sáng heo hắt của chiếc điện
thoại di động, từng bước từng bước một di chuyển. Hàn Tuyết Hàm đáng ghét, tất
cả đêu do mi hại ta cả! Tôi uất ức nằm dài trên ghế nệm khóc âm ỉ.
Căn phòng to lớn này chưa bao giờ lại lạnh lẽo đến như thế.
Màu đen đã hoàn toàn đem cả Lâu đài pha lê này nhuộm thành màu sắc bi thương,
có một chút gì tĩnh mịch, buồn bã, âm u không thể nói thành lời, khiến người ta
sợ hãi. Qua tấm kính cửa sổ to lớn, tôi nhìn ra thế giới ở bên ngoài, thấy cũng
tĩnh mịch giống như thế. Những tầng mây dày cộm nặng nề che mất đi đôi mắt sáng
lấp lánh của các vì sao. Chúng như tham lam mà đem tất cả ánh sáng lấp lánh đó
cất dấu cho riêng mình.
Ngay cả ngôi sao trên trời, cũng có nơi trú mưa gió cho
mình, còn tôi bị dày vò trong căn phòng tối tăm vô biên này. Lạnh quá… “Ba ơi!
Con nhớ ba quá!” Nước mắt tôi âm thầm trào ra. Nhớ lại mùa đông năm đó ba ra
đi, cũng tĩnh mịch và lạnh lẽo như thế này… Tôi không ngừng lẩm bẩm, cảm thấy đầu
óc mình càng lúc càng nặng, toàn thân như bị một luồng hơi ấm bao quanh, có
chút mê sảng. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê đó, tôi phảng phất như nhìn thấy một
bóng dáng đang từ từ đi về phía tôi, sờ vào trán tôi, sau đó bế tôi lên…
“Ba!... Ba!...” Tôi phấn khởi la to mở mắt lên, và phát hiện
trước mắt vẫn là một màn đêm u tối. Thì ra là mình đang nằm mơ, những giấc mơ
giống như thế này, không biết mình đã mơ thấy bao nhiêu lần. Tôi bèn đưa tay
vươn vai lên co giãn gân cốt, thì… Chạm vào một thứ gì đó mềm mềm, nói đích xác
hơn là, là một cơ thể… Của con người. “Á!” Tôi la lên thất thanh: “Ai vậy?
