ừa trên bàn, anh biết là Vương Tranh chắc
chắn không thích việc ăn xong không dọn bàn.
Dọn dẹp xong, anh
liền trở lại phòng khách, mở đại một kênh tivi, tiết mục mừng xuân đang
đến lúc cao trào, giọng nói đầy cảm xúc của Chu Quân[8'>, đại biểu cho
các tầng lớp nhân dân khác nhau gởi các lời chúc đầy đơn điệu. Vương
Tranh ngẩn ra nghe, mặt mày đỏ ửng bất thường, đôi mắt đờ ra.
[8'> Người dẫn chương trình nổi tiếng của Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc.
Từ Văn Diệu ngồi ở bên cạnh, rót trà vào tách cho cậu: “Uống chút trà giải rượu.”
“Ờ.” Vương Tranh gật đầu, cầm tách lên uống một ngụm.
“Không ngờ chúng ta lại học thạc sĩ tại cùng một trường đại học, thế mà lúc đó lại chẳng biết nhau, nghĩ mà tiếc thật.” Từ Văn Diệu cũng bưng tách trà của mình lên, vừa thổi nguội vừa cười nói.
“Tôi có biết anh.” Vương Tranh đáp.
“Sao? Tôi không biết. Sao cậu biết tôi. À, là do Vu Huyên phải không?”
“Ừm.” Vương Tranh ngoan ngoãn gật đầu.
“Con bé nói gì về tôi? Cô gái đó chẳng đời nào nói được câu gì dễ nghe hết.” Từ Văn Diệu phì cười.
“Cô ấy nói anh là một nhánh cây.” Vương Tranh khua tay diễn tả, trả lời một cách thành thật: “Là một chạc cây tồn tại ngoài thân cây chính.”
Từ Văn Diệu thoáng nghi hoặc, nhưng chốc sau liền hỏi: “Là nhánh cây của ai cơ? Của cậu hả?”
Vương Tranh ngây ngô hỏi: “Sao anh biết!?”
Từ Văn Diệu chỉ cười. “Rồi, một cành con, còn cành cây chính là ai?”
Vương Tranh dường như nghe không hiểu, lâu sau mới nhắm mắt lắc đầu: “Tôi, tôi không biết nói sao hết.”
“Không sao, cứ từ từ nói, chúng ta còn cả một đêm, tôi sẽ lắng nghe,” Từ Văn
Diệu chậm nói. “Có vài chuyện, nói với người khác sẽ dễ chịu hơn là cứ
giữ trong lòng.”
Vương Tranh mở mắt, khổ sở hỏi: “Cho dù là phải lần nữa xé rách vết thương cũ?”
“Phải, nó sẽ tốt hơn việc che đậy khiến nó thối rữa mục nát.” Từ Văn Diệu lo
lắng nhìn Vương Tranh. “Không phải là tôi tò mò quá khứ của cậu.”
Vương Tranh cũng ngước lên nhìn anh, gật gật đầu. “Tôi biết.”
“Cậu biết?” Từ Văn Diệu lại mỉm cười, uống thêm một ngụm trà rồi nhỏ nhẹ
nói: “Thật lòng tôi cũng không biết vì sao mình lại muốn xen vào chuyện
của cậu. Cậu và Vu Huyên đối với tôi, không thể tính là trách nhiệm. Nếu không phải là tôi muốn đến gần hai người thì chúng ta thậm chí còn
không phải là người quen nữa kìa. Thế thì, tại sao tôi lại muốn xen vào
chuyện của cậu đây?” Anh mỉm cười nhìn cậu. “Trước đây đã có lần tôi
nghĩ, lo lắng cho cậu và Vu Huyên không mang tới ưu đãi gì, ích lợi còn
không có thì nói chi tới chuyện được hồi báo, thậm chí cũng chẳng mở ra
cơ hội kinh doanh, nhưng đến sau cùng tôi lại không thể để mặc cả hai tự vẫy vùng mà không lo được. Xem ra cảm tính trong tôi vẫn mạnh hơn là lý tính.” Anh cúi đầu nhìn bàn tay đang mở ra của mình, mỉm cười rồi nói
tiếp: “Tôi chưa bao giờ nảy sinh lòng quan tâm hay muốn bao bọc ai, cũng không lý tưởng vĩ đại như Lôi Phong[9'>.”
[9'> Biểu tượng anh hùng quên mình xả thân vì nghĩa của Trung Quốc giai đoạn 1960.
Vương Tranh đáp lời: “Có thể là vì… anh và bọn tôi không khác nhau mấy.”
Từ Văn Diệu nhíu mày: “Tôi nghĩ là mình mạnh mẽ hơn hai người đấy chứ.”
Vương Tranh khẽ cười, hoảng hốt nói: “Tôi không nói về thân phận xã hội… mà
là, ý tôi là, anh và chúng tôi giống nhau ở đây.” Cậu áp tay vào ngực
trái, thở hắt ra nói: “Nơi này, chôn giấu điều gì đó vô cùng nặng nề
khác thường… đại khái là thế.”
Từ Văn Diệu khẽ chấn động. “Nói thế thì trừu tượng quá!”
“Không sao, nói như thế nào chỉ là cách biểu đạt một vấn đề mà thôi.” Vương
Tranh híp mắt nhìn mông lung. “Điều đó quả thật tồn tại, không nghi ngờ
gì cả. Chuyện của tôi kể ra cũng không hề gì, chẳng qua là thất tình vậy thôi. Có nhiều nguyên nhân để người ta bỏ lỡ tình yêu. Lý do của tôi,
nghĩa đen là người đi tình hết, còn nghĩa bóng lại là duyên phận giữa
người với người. Charles Dickens[10'> bảo, trái tim nếu thiếu tu dưỡng sẽ không tạo ra được tình yêu đẹp, nói ra nghe thật cay nghiệt, nhưng sự
thật là vậy.”
[10'> Charles John Huffam Dickens, tiểu thuyết gia hiện thực lớn nhất nước Anh vào thế kỷ 19
“Trái tim thiếu tu dưỡng?” Từ Văn Diệu chiêm nghiệm, lúc sau lại bật cười,
gật đầu, nói: “Nói rất hay. Tôi vẫn nghĩ, chỉ khi người ta bước vào tuổi trung niên rồi mới thật sự hiểu được thế nào là tình yêu, mới có đủ
kinh nghiệm và sáng suốt để khẳng định ai mới là người chân chính dành
cho mình. Trải qua bao nhiêu bão tố thì mới rõ đâu là người tâm đầu ý
hợp, nhưng điều kiện trước tiên là người ấy cũng đối với mình như vậy.”
“Cha mẹ tôi khắc khẩu nhau gần như là cả đời. Bắt đầu từ lúc tôi có ký ức,
họ luôn bằng mặt mà không bằng lòng, luôn thốt ra những lời khinh thị
đối phương. Gia đình chẳng mấy khi vui vẻ. Việc gì phàm nhỏ nhặt tới đâu cũng dễ dàng kích động cãi vã nhau.” Vương Tranh buồn bã hồi tưởng. “Dù họ biết hôn nhân ép buộc sẽ mang tới hậu quả nghiêm trọng thế nào thì
khi hay chuyện tôi là người đồng tính, mẹ vẫn bắt ép tôi phải kết hôn,
lấy một cô gái vô tội, nếu không sẽ đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với tôi.”
Cậu ngừng lại, chua xót mỉm cười rồ