long ký mà thôi. So sánh với những thứ âm nhạc và tiểu thuyết thanh cao
và khó hiểu, tôi lại thích những thứ đơn giản mang lại niềm vui hơn.”
Cuộc nói chuyện đột ngột dừng lại, Từ Văn Diệu nói: “Tới nhà cậu rồi.”
Vương Tranh im lặng nhìn anh một lúc, lại bất ngờ đề nghị: “Lên nhà uống một ly không?”
Từ Văn Diệu khẽ sững ra, tận đáy lòng lại tràn lên niềm hân hoan khó tả: “Nhà có rượu không?”
“Vang Trường Thành đỏ[7'>, mong anh đừng chê.” Vương Tranh híp mắt cười.
“Trong tủ lạnh có không ít thứ, tôi sẽ làm thêm vài món nhắm rượu.”
[7'> China Greet Wall red wine, loại rượu vang nổi tiếng của Trung Quốc.
“Thế thì còn gì bằng, tay nghề của cậu giỏi thế cơ mà. Tôi đúng là có lộc ăn.” Từ Văn Diệu ngửa đầu lên cười.
Từ Văn Diệu chạy xe xuống, bãi rồi cùng Vương Tranh lên lầu. Khi vào nhà,
cậu lấy dép lê cho Từ Văn Diệu mang vào. Nhà cậu đã lâu không có khách
ghé thăm, nay lại đột ngột có một người không thân cũng chẳng lạ, lại
còn là đàn ông độc thân phong độ quyến rũ vào nhà, khiến cậu có chút mất tự nhiên, rồi lại hối hận xúc động ban nãy của mình. Từ Văn Diệu cũng
không khách sáo, vừa vào cửa đã đảo mắt quan sát bốn phía. “Nhà cậu
trang trí thật đẹp!”
“Cảm ơn.” Vương Tranh hít sâu một hơi, ngượng ngùng cười. “Anh ngồi đi, tôi đi nấu vài món, sẽ xong nhanh thôi.”
Cậu xoay người đi vào bếp, lấy món vịt nướng chị Điền đưa sang cắt bày ra
đĩa, tiếp đó là món salad sứa dưa chuột, nghĩ ngợi một chút lại bật bếp
ga làm nóng món tép rang. Lúc cậu tình cờ quay lưng lại bất chợt bắt gặp Từ Văn Diệu đang đứng ngoài cửa bếp nhìn về phía cậu. Vương Tranh giật
mình, cúi đầu ngại ngùng nói: “Có thể ăn được rồi. Anh lấy hộ tôi hai ly rượu nhé, chúng ở bên giá rượu đó.”
“Được.” Từ Văn Diệu vẫn
không rời mắt khỏi cậu, trầm ngâm một lúc lại nói tiếp: “Lúc nãy tôi
nghe thấy điện thoại cậu reo, tính vào nói cậu hay, nhưng bây giờ thì
ngừng rồi.”
Vương Tranh lên tiếng xin lỗi, bước vội ra phòng khách lấy di động ra xem, quả nhiên là Lý Thiên Dương gọi đến.
Dãy số khó nhớ như vậy, qua bao nhiêu năm thế mà cậu vẫn không thể quên.
Vương Tranh im lặng không nói gì, chốc sau điện thoại vang lên lần nữa, vẫn
là Lý Thiên Dương. Cậu trừng mắt nhìn màn hình hơn mười giây, hít một
hơi thật sâu, lấy quyết tâm ấn nút nghe.
“Tiểu Tranh, em đi đâu,
sao không nghe máy, anh lo cho em quá!” Lý Thiên Dương đè nén sự lo lắng trong giọng nói, nhẹ nhàng hỏi: “Em đã ăn tối chưa?”
Vương Tranh mím môi, đứng xoay lưng với Từ Văn Diệu, nhỏ tiếng đáp: “Thiên Dương, anh chưa bao giờ là người thích dây dưa.”
“Anh không làm vậy. Chẳng phải anh đã nói rõ với em rồi sao, không phải anh
muốn làm phiền em, chỉ là anh đang lo lắng thôi.” Giọng Lý Thiên Dương
lộ rõ sự bất đắc dĩ: “Đầu năm, anh không biết em có ăn gì chưa, anh,
thôi quên đi. Tiểu Tranh, hôm nay anh không nên nói ra những lời đó, làm mọi người Tết nhất lại không vui. Anh xin lỗi em, đừng bực anh nữa, có
được không?”
“Tôi đã qua cái tuổi hờn dỗi đó rồi.” Vương Tranh
không hiểu sao lại cảm thấy buồn cười, nhưng trong đó lại có chút gì cảm thấy chua xót, khiến cậu cười không nổi.
“Ừ, Tiểu Tranh đã lớn
thật rồi.” Lý Thiên Dương thở dài ở đầu dây bên kia, nói: “Hôm nay anh
vội vàng quá thể, làm em nổi cáu rồi, nếu em không thích thì sau này anh không nói những lời ấy nữa.”
Vương Tranh trầm mặc không nói, một lát sau, tiếng Lý Thiên Dương từ đầu kia lại lại truyền đến: “Em yên
tâm. Anh đã suy nghĩ kỹ rồi, chúng ta đều đã trưởng thành, cố chấp với
quá khứ mãi cũng không hay, tốt hơn là nên sống cho hiện tại và tương
lai. Anh sẽ không ép buộc em chuyện gì nữa. Tiểu Tranh, chúng ta có thể
làm bạn bè bình thường, lâu lâu gọi điện hỏi thăm hay hẹn ra ngoài gặp
mặt ăn cơm, nói chút chuyện phiếm được không? Khi em gặp khó khăn thì
anh trợ giúp, lúc anh đau bệnh thì em chăm nom? Người sống trên đời luôn cần có bạn bè mà. Anh không có ý gì, cũng sẽ không làm tổn thương em…”
Giọng nói hắn dịu dàng trầm ấm, mang đầy áy náy cùng hối hận. “Bữa cơm
giao thừa em ăn cũng không yên, làm anh thấy khó chịu lắm. Em không biết chăm sóc mình gì hết, thế thì sao anh yên tâm được.”
Vương Tranh thoáng bần thần, nhiều năm về trước, khi năm tháng tĩnh lặng, cuộc sống yên ả, cũng đã có người hứa hẹn những lời khắc sâu vào trong lòng cậu.
Anh làm sao yên tâm… Anh làm sao bỏ được… Em thế này anh sẽ đau lòng… Em thế kia anh sẽ lo lắng… Lúc đó, cậu thật sự đã tin, mình và người đàn
ông đó mãi mãi bên nhau. Giống như những gì tiểu thuyết nước ngoài đã
miêu tả, ở khúc xương sườn dưới trái tim của hai người yêu nhau, có một
lỗ nhỏ dẫn thông đường dây số mệnh nối hai người lại. Người này sẽ cảm
nhận được tất cả vui buồn của người kia, và ngược lại.
Cậu đã mất rất nhiều thời gian để nghiệm ra rằng, giả thuyết đó xét về logic mang
áp dụng trong thực tế là không thể được. Hai con người xa lạ, đặt lại
cạnh nhau, có bối cảnh xã hội bất đồng, hoàn cảnh gia đình khác biệt,
thế giới quan cũng chẳng tương thích, nhận định về tình yêu lại luôn
trái chiều, nên dù da thịt có tương liên cũng chỉ g