Ring ring
Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324913

Bình chọn: 8.00/10/491 lượt.

ức tôi chẳng sức nào cáng đáng nổi, tôi hoàn toàn

tê liệt, đành phải trốn chui trốn nhủi, bao nhiêu tiền vất vả kiếm được

đều bỏ vào cái hố nợ không đáy, nhưng may là không bị dồn tới đường cùng phải đi bán thân hay bán nội tạng, đều là do tôi may mắn”.

“Tôi thiếu nợ, Hoành Tôn thay tôi trả, vì vậy mà tôi rất cảm kích. Thật sự,

tôi đã tự hứa với lòng, sẽ không cự tuyệt bất cứ yêu cầu gì của cậu ấy.

Tôi cố gắng không để tâm tới chuyện mỗi ngày cậu ấy hết mắng lại chửi

tôi như đang răn dạy một con chó. Cái gì tôi cũng chiều theo cậu ấy. Tôi nghĩ mình lớn tuổi hơn cậu ấy nhưng lại chỉ là một kẻ vô dụng, và bất

lực nên trước mặt cậu ấy tôi không thể ngẩng đầu lên được, vì vậy dù bị

cậu ấy coi thường, sỉ nhục cũng là chuyện bình thường. Thậm chí có bị

xem là đối tượng để cậu ấy đùa bỡn cũng chẳng sao. Tất cả là do tôi tự

chuốc lấy, ai bảo tôi nợ cậu ấy làm gì?”.

“Tôi không hề đùa bỡn anh!”. Hách Hoành Tôn nghiến răng nói.

“Anh đừng có ngắt lời, để cho J nói”. Từ Văn Diệu trừng mắt lườm đối phương.

J thở dài, ánh mắt dịu dàng nhìn Hách Hoành Tôn, giọng nói trở nên ấm áp: “Hoành Tôn, tôi đã suy nghĩ rất lâu, thật ra vấn đề không phải vì cậu

không tốt, là tại tôi, tôi mệt rồi! Tôi đã sống cả đời dưới ánh nhìn và

áp lực của người khác, lúc nào cũng cố để làm hài lòng tất cả. Tôi vĩnh

viễn cũng không có tư cách để bảo rằng mình không thích cái này hay cái

kia. Nhưng chính vì điều đó mới càng khiến người khác coi khinh tôi. Đau đớn hơn nữa là người mà tôi coi trọng lại chẳng xem tôi ra gì. Một kẻ

sắp tới ngưỡng bốn mươi như tôi thật sự là đã quá mệt mỏi rồi”.

Anh cười khẽ một tiếng, nhìn Vương Tranh và Từ Văn Diệu: “Thật ra tôi rất

ngưỡng mộ hai người. Tiểu Vương, cậu nhất định là người rất phân minh

rạch ròi. Thích hay ghét cái gì cũng sẽ thẳng thắn nói cho Văn Diệu

biết, đúng không? Còn Văn Diệu, cậu cũng luôn luôn để tâm chuyện yêu

ghét của Tiểu Vương, lúc nào cũng cố gắng khiến cho cậu ấy vui vẻ, phải

không?”.

“Tôi không biết hạnh phúc thật sự là gì, nhưng khi nhìn hai người, bất giác tôi lại thấy hạnh phúc. Tôi đã suy nghĩ, phải chăng vì tôi có vấn đề nên mới khiến mình gặp toàn những chuyện không vui. Ai cũng bảo, tứ thập bất hoặc, nhưng sao tôi đã tới tuổi này rồi lại vẫn

cứ sống mơ màng không rõ trắng đen, những việc tôi nghi ngờ vẫn còn quá

nhiều. Mỗi khi nghĩ tới chuyện mấy mươi năm nay mình sống đều là uổng

phí lại thấy xấu hổ không thôi”.

“Vì vậy Hoành Tôn à, không phải cậu đối xử với tôi tồi tệ, thật ra cũng không tính là tốt, nhưng tôi đã chừng này tuổi đầu rồi, cũng hiểu mọi chuyện chẳng phải lỗi ở cậu.

Nguyên nhân chính là do tôi, tôi không cảm nhận được sẽ có ai đó có thể

đối tốt với tôi. Với một kẻ vô dụng như tôi, tôi không thể nào nghĩ một

ngày nào đó có một người đối với tôi như Văn Diệu với thầy Vương. Nói rõ ra một chút, đến cả tôi còn phải xem thường chính mình thì còn ai có

thể coi trọng tôi đây? Huống chi tới cái chuyện bên nhau mãi mãi không

chán không rời?”.

J bật cười chua chát, nụ cười nhẹ như khói

mỏng chực tan. Một lúc sau anh đứng dậy, đưa túi vải mang theo bên người cho Vương Tranh: “Đây là chút đặc sản ở chỗ tôi, cậu ăn thử xem thế

nào”.

Vương Tranh nhận lấy. J lại cười nói: “Lần này lại gây phiền phức cho mọi người nữa rồi, nếu có dịp thì khi khác gặp lại”.

Anh nhìn cả bàn, gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Ngại quá, tôi đi trước đây, bây

giờ ra trạm xe lửa thì chắc là vẫn bắt được chuyến cuối”.

Hách

Hoành Tôn cũng ngỡ ngàng đứng bật dậy khiến cái ghế phát ra âm thanh

thật lớn. Ánh mắt anh ta nhìn theo bóng lưng đã xoay đi của J, đột nhiên gào lên: “Đợi một lát!”.

J khựng người, quay đầu lại nhìn anh ta, thở dài: “Hoành Tôn, đừng như vậy nữa! Nói nhiều cũng không có ý nghĩa gì!”.

“Không, xin anh chờ một chút!”. Hách Hoành Tôn tiến lên mấy bước, nắm chặt lấy

cánh tay J, chăm chăm nhìn vào đôi mắt ấy, khẩn thiết nói: “Anh đợi một

lát có được không?”.

J kinh ngạc mắt mở to nhìn, rồi nhẹ lắc đầu: “Thôi bỏ đi…”.

“Không, không bỏ đi được, anh nói nhiều như vậy rồi cũng nên để tôi được nói

hai ba lời chứ”. Hách Hoành Tôn trở tay vội vàng nắm chặt lấy bả vai J

như thể sợ anh sẽ biến mất vậy: “Cho tới tận bây giờ tôi chưa khi nào

xem thường anh cả! Tôi thừa nhận là mình đã không đối đãi tử tế với anh, nhưng tôi chưa bao giờ coi khinh anh!”.

J mệt mỏi nói: “Được rồi!”.

“Xin anh hãy nghe tôi nói, tôi là thằng khốn, tôi xin lỗi anh! Quãng thời

gian anh bỏ đi tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tự hỏi lòng tại sao mỗi khi

muốn dịu dàng với anh lại chỉ mở miệng nói toàn những lời khó nghe. Thật lòng tôi không muốn vậy! Tôi vốn dĩ không có kinh nghiệm cho những

chuyện thế này! Tôi nhớ có lần anh đã nói, vì anh lớn tuổi hơn nên sẽ

luôn nhường nhịn và tha lỗi cho tôi!”.

Những lời đó như thể anh

ta đang chơi trò đổ thừa vậy, ánh mắt J nhìn anh ta vừa dịu dàng vừa

hiền hậu, rồi lại bất lực nhìn đối phương với vẻ vị tha quá đỗi nuông

chiều, miệng có hơi run run mà rằng: “Được, tôi nhận lời xin lỗi của

cậu. Như tôi đã nói, tôi chẳng trách cứ gì cậu, vấn đề là