Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324905

Bình chọn: 9.5.00/10/490 lượt.

tại tôi…”.

“Tôi không biết là thái độ xấu xa của mình lại khiến anh suy nghĩ quá nhiều

như vậy!”. Hách Hoành Tôn mặt mày đỏ au, thê thiết giãi bày: “Anh đâu

cần phải ngưỡng mộ hai người Vương Tranh. Tôi có thể chăm sóc cho anh

còn tốt hơn Từ Văn Diệu đối với Vương Tranh gấp trăm lần. Thật đó!”.

“Bỏ đi, cậu chẳng qua chỉ là một đứa trẻ đang quay cuồng trong trò chơi của chính mình”. J cắt lời anh ta, lắc đầu nói: “Hoành Tôn, tôi lớn hơn cậu cũng phải chín tuổi, cậu không nên quên điều đó. Tôi đã qua cái thời có thể say đắm vì ai đó rồi, nên không thích hợp dành cho cậu đâu!”.

J vỗ vỗ vai Hách Hoành Tôn, xoay người định bước đi. Nhưng Hách Hoành Tôn lại giằng lấy cánh tay J, cắn răng gầm lên: “Anh viện cớ nhiều như vậy

chẳng qua là vì không thích tôi phải không? Trong lòng anh đã có người

khác chứ gì? Là tên họ Từ kia sao?”.

J nhíu mày nhìn đối phương

thật lâu, sau đó dùng sức giằng tay mình khỏi tay anh ta, chỉnh lại cổ

áo cho ngay ngắn, không nói thêm lời nào, mở cửa đi thẳng ra ngoài.

Hách Hoành Tôn mắt đỏ lên, vẻ mặt của người vừa thất bại vừa tức giận. Vương Tranh không thể nhịn được nữa, ngẫm nghĩ một lúc lại nói: “Anh Hách,

bây giờ anh muốn ra về hay tiếp tục ở lại uống trà nói chuyện phiếm với

bọn tôi?”.

Hách Hoành Tôn trợn mắt lườm cậu, hừ một tiếng, quay đầu đi, gân xanh hai bên thái dương nảy lên liên hồi.

“Nhìn mặt mày anh thông minh sáng sủa vậy sao lại ngốc như thế chứ?”. Tạ Xuân Sinh từ sau lưng Vương Tranh ló đầu ra, thất vọng mắng nhiếc anh ta:

“Nếu anh J không thích anh cần gì quan tâm anh đối xử với mình thế nào?

Lại còn suy nghĩ xem như vậy có công bằng không, hơn nữa lại đi ước ao

mình được hạnh phúc như người khác. Không phải anh J khen ngợi gì thầy

Vương và anh Văn Diệu đâu, mà anh ấy muốn anh cũng đối xử với anh ấy

giống như vậy đó!”.

Tiểu Tạ còn chưa nói hết. Hách Hoành Tôn mắt đã sáng rực lên, guồng chân lao ngay ra ngoài.

Vương Tranh bước tới đóng cửa lại, mỉm cười nhìn Tiểu Tạ: “Chẳng phải mới nãy cậu dặn tôi cứ lo cho mình là được?”.

Tạ Xuân Sinh ngượng ngùng cười, sờ đầu mình, nói: “Em nghe chuyện của họ cả buổi, nhất thời tức quá nhịn không nổi!”.

Vương Tranh phì cười vỗ vai Tiểu Tạ.

Từ Văn Diệu ở trong nhà la lớn: “Ồn ào xong chưa hả? Mau vào nhà cho anh.

Tiểu Tạ, Vân Bằng nhà cậu vừa gọi điện thoại cho tôi bảo chín giờ tối

nay sẽ gọi điện về kiểm tra, nếu cậu không ở nhà, lúc về cậu ta sẽ xử lý cậu đó!”.

Tạ Xuân Sinh nhìn đồng hồ, hoảng hồn nói: “Chết cha, em phải mau mau về nhà thôi, chẳng may lại kẹt xe nữa…”.

Cậu ta quay người cầm áo khoác và túi xách đi ra phía cửa, vừa mặc áo vừa

quay lại nói với Vương Tranh: “Anh Tranh này, canh hôm nay anh nấu mặn

quá, lần sau bỏ ít muối thôi nhé, à, khi nào nhà có gì ngon nhớ gọi em

đến nhé!”.

“Được rồi được rồi, mau về nhanh đi!”. Vương Tranh mở cửa giúp cậu ta: “Đi đường cẩn thận!”.

“Dạ, tạm biệt anh!”.

Cậu ta ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu. Vương Tranh nhìn theo bóng dáng nho nhỏ đó mà bật cười, quay người lại đóng cửa, khi thấy Từ Văn Diệu đang

sắp đồ chuẩn bị pha trà trong phòng khách thì lắc đầu thở dài: “Anh lại

gạt Tiểu Tạ nữa rồi!”.

“Đáng đời! Nhà mình có gì ngon thì tên ranh đó cũng có phần hết. Thôi, vào đây, bọn mình cùng uống trà nào”.

Vương Tranh đi đến ngồi cạnh Từ Văn Diệu, anh ôm lấy cậu, vừa hít hà mùi

hương trên người cậu vừa nói: “Ai cũng ào ào cả lên khiến anh đau đầu

quá, em mau an ủi anh đi!”.

“Dì Trâu đang ở đây! Đừng có làm bậy!”. Vương Tranh đẩy anh ra.

“Không sao, dì ấy đang rửa chén, một lát nữa mới xong”. Từ Văn Diệu ôm chặt

cậu vào lòng, say đắm hôn lên đôi môi cậu, hôn một lúc lâu liền thì

thầm: “Cục cưng à, lời đề nghị làm trong nhà bếp của anh lúc nãy, em suy nghĩ chút đi”.

“Đề nghị gì?”.

“Thì mặc tạp dề đó…”. Mắt Từ Văn Diệu sáng rực, hạ lưu nói: “Nếu em đồng ý, anh liền nói dì Trâu về, chúng ta vào làm thử…”.

“Cũng được”. Vương Tranh gật đầu: “Cơ mà anh phải hứa là sẽ mặc giống vậy để em ôm thì em mới đồng ý”.

Từ Văn Diệu suy nghĩ tới tình cảnh mình không mặc gì chui vào trong cái

tạp dề liền rùng mình nổi da gà, đành phải cười xấu hổ nói: “Quên chuyện đó đi. Vậy cùng nhau tắm thì thế nào? Chuyện này khả thi hơn đó!”.

Vương Tranh mắt chứa đầy tình ý, cười đáp: “Cũng được, vậy anh bảo dì Trâu về sớm đi, còn anh đi rửa hết đống bát đó. Nếu vẫn còn sức, em sẽ tắm uyên ương với anh!”. Sắp Tết, cha Từ Văn Diệu phải nhập viện vì bị cao huyết áp. Tối hôm

trước có hai chiến hữu cấp dưới tới nhà làm khách, ba người cùng ngồi

hào hứng ôn lại những năm tháng chiến đấu hào hùng xưa kia và uống hết

những hai chai rượu Mao Đài quý giá. Vì có khách đến nhà nên tối đó gia

đình chuẩn bị rất nhiều thức ăn, hầu hết đều nhiều đạm, nhiều béo và

nhiều nhiệt lượng. Nhà họ Từ lại có thói quen ăn mặn, bất kể là món xào, rán, hầm hay hấp đều bỏ nhiều muối, rất thích hợp dùng để nhắm rượu.

Sau khi rượu hết cơm đầy, hai vị khách lại ngồi cùng uống trà với ông

Từ, hàn huyên tới tận nửa đêm mới cáo từ. Ông Từ tiễn khách xong lại

thấy váng đầu hoa mắt, cho rằng mình sa


Polaroid