t lấy anh, chủ động hôn anh. Động tác ẩn chứ đầy sự thương
hại và bất an lo lắng mà Từ Văn Diệu chưa thấy bao giờ.
Bất
chợt, anh cảm thấy rất đau lòng, anh chẳng cách nào giải thích rõ được,
nên chỉ biết thành khẩn hôn đáp lại cậu. Dùng chính nhiệt tình trong anh nói cho cậu biết: Anh không sao. Chỉ lả tạm thời anh cần có không gian
riêng. Tuy vậy nhưng anh chưa bao giờ rời khỏi em cả. Đừng lo lắng! Tất
cả sẽ tốt đẹp thôi!
Khi anh tiến vào trong cơ thể cậu, được sự
ấm áp quen thuộc của cậu bao bọc, anh khẽ nhắm mắt lại, và nhìn thấy rõ
một lối đi trong đường hầm tối tăm nhỏ hẹp, có lẽ phải thông qua con
đường đó mới đến được nơi hỏa táng. Có những tia sáng yếu ớt hé rọi,
giữa chùm sáng đó, anh thấy bóng dáng mơ hồ của một cậu thiếu niên vừa
gào thét gọi tên một ai đó vừa bỏ chạy về phía xa xa.
Đấy chính là anh, mười bốn tuổi.
Từ trong hốc mắt anh chảy ra những dịch thể trong suốt, một cảm giác chua
xót khổ sở xen lẫn với khoái cảm lớn lao khó diễn tả thành lời đột nhiên dâng trào lên trong anh. Anh biết cậu thiếu niên nông nổi đó đã tàn
nhẫn thế nào, và cũng yếu ớt ra sao. Hơn bất kỳ ai, anh hiểu cậu bé đó
đã sợ hãi ra sao, đã do dự nhường nào. Cậu bé thậm chí còn chẳng có can
đảm chạm vào đầu ngón tay của người mình yêu. Luyến tiếc và trân trọng
đến như vậy. Cậu bé đã luôn nghĩ rằng, hãy đợi tôi lớn lên chút nữa,
chút nữa thôi, tôi có thể lý giải được mình, có thể giải quyết được mọi
sự.
Nhưng cuối cùng, cậu bé đó đã chẳng đợi được.
Ngay vừa khi lên tới cao trào, Từ Văn Diệu bật khóc. Anh ôm Vương Tranh, nghẹn ngào khóc nấc lên.
Vương Tranh không hỏi anh bất cứ điều gì, chỉ ôm ghì anh thật chặt, lẳng lặng hít thở.
Một lúc sau, Từ Văn Diệu thấy như nước trong cơ thể mình đều đã bốc hơi
hết, liền rời khỏi người Vương Tranh, xoay người vào phòng tắm mở nước,
rồi trở ra bế cậu đặt vào trong bồn nước nóng, giúp cậu tắm rửa.
Vương Tranh quay người, đè bàn tay của anh lại, dịu dàng nói: “Để em”.
Từ Văn Diệu mê man không hiểu, cậu lại khẽ cười, nói: “Hôm nay, em sẽ tắm gội cho anh.”
Từ Văn Diệu dường như bừng tỉnh ngoan ngoãn xoay người, tùy ý để Vương
Tranh muốn xoay chuyển người anh thế nào cũng được. Vương Tranh kì rửa
cho anh rất cẩn thận, không bỏ sót bất kỳ chỗ nào. Sau khi cọ xong, cậu
lại mở nước nóng rửa đi lớp bọt xà phòng dính trên người anh.
“Em sẽ xối một lần nước lạnh nữa cho anh, được chứ?”
Từ Văn Diệu gật đầu. Vương Tranh tắt nước nóng, mở bên nước lạnh, dùng vòi sen xả một lần nữa từ đầu đến chân anh.
Mùa hè, dù có tắm nước lạnh cũng không lạnh, nhưng vì vừa mới xối một lần
nước nóng nên người có chút run rẩy. Từ Văn Diệu không nhúc nhích, để
những giọt nước chảy lên người, len qua lông mày rơi xuống mũi, rồi
xuống vòm ngực rộng.
Một lúc sau, Vương Tranh không làm gì nữa, ném cái khăn tắm lớn sang, nhẹ nói: “Tự anh lau khô nhé!”
Từ Văn Diệu xoa xoa mặt, giờ đã tỉnh táo hơn hẳn, nhác thấy Vương Tranh đã mặc áo choàng tắm ngồi trên nắp đậy toilet mỉm cười nhìn anh lại thấy
xấu hổ thì thào: “Xin lỗi.”
“Xin lỗi chuyện gì?”
“Anh
không nên…” Anh ngập ngừng. Không nên cái gì? Anh chẳng thể giải thích,
nhưng lại thấy rất hoang mang: “Em đừng giận, Tiểu Tranh…”
“Thật tiếc vì em không phải là cha xứ.” Vương Tranh mỉm cười. “Nếu không ba lần nước thánh cũng đủ để gột hết tội lỗi của anh.”
“Gì cơ?”
“Anh đã được gột rửa hai lần nước…” Vương Tranh đừng dậy, chầm chậm bước
tới, lấy khăn lau những vụn nước bám trên người anh, dịu dàng nói: “Anh
đã được em gột rửa hai lần nước… lần cuối cùng phải do tự anh làm thôi.”
Từ Văn Diệu lờ mờ hiểu ra ý cậu, khẽ gật đầu, đáp: “Anh biết rồi.”
“Biết thì đừng làm chuyện điên rồ nữa.” Vương Tranh ngáp một cái. “Lát nữa,
anh gọi điện cho trợ lý, báo là nếu không có gì quan trọng thì sáng nay
sẽ không tới công ty.”
“Để làm gì?”
Vương Tranh tức giận lườm anh: “Để ngủ!”
Một giấc kéo dài mất nửa ngày, lúc Từ Văn Diệu tỉnh dậy đã là hơn bốn giờ chiều.
Anh chưa bao giờ tùy hứng như thế, dẹp công việc qua một bên, ở nhà nằm ngủ li bì như người bị đánh cho bất tỉnh, sau khi thức dậy thì cả người vẫn còn mang dấu vết của việc vừa ngủ say sưa. Thân thể mềm oặt như có
chiếc máy bơm vô hình đã bơm hết sức lực của anh ra ngoài. Mông lung mở
mắt ra thấy phản ứng của mình từ tư duy tới động tác chậm chạp hơn bình
thường gấp mấy lần.
Có tiếng nói khe khẽ mơ hồ truyền tới từ
phòng khách, còn có cả tiếng Tivi đang mở. Từ Văn Diệu chăm chú cố gắng
lắng nghe như đang phá giải mật mã, một lúc sau mới phát hiện, ngoài
Vương Tranh còn có tiếng nói chuyện của hai người khác.
Anh chầm chậm bước xuống giường, vào phòng tắm lấy nước lạnh gột rửa một lượt,
thay quần áo sạch sẽ, cả người như vừa lột xác trút bỏ lớp da cũ kĩ của
cơ thể, thay vào đó là cảm giác khoan khoái và tươi trẻ hẳn lên. Anh mở
cửa phòng, tiếng náo động inh ỏi huyên náo trong phòng khách dội thẳng
vào tai. Anh liền bước sang đó mấy bước lập tức nghe thấy giọng Quý Vân
Bằng sang sảng vang lên: “Văn Diệu tỉnh rồi hả? Người ta ngủ tới trưa là ghê gớm lắm rồi, vậy mà c