ảm giác cơ thể mình nóng lên, nhưng không thể nào phát cương được. Vương Tranh không khỏe,
tối nay cậu suýt ngất xỉu ngoài đường, dù anh có khao khát cỡ nào cũng
không thể làm gì vào lúc này. Anh rất sợ, so với việc mất cậu thì dục
vọng nhất thời không cách nào giải tỏa như lúc này chẳng là gì cả.
Cơn xúc động càng lúc càng lớn, khiến cơ thể vô cùng khó chịu. Hơn nữa hai
người lại nằm kề sát vào nhau, Từ Văn Diệu có gì lạ Vương Tranh liền
phát hiện ra ngay. Anh nghe thấy người yêu nằm trong lòng mình phì cười
một tiếng, cả người khẽ run run. Vì thẹn quá thành giận, anh khẽ quát:
“Nhìn em có vẻ có tinh thần quá nhỉ? Nếu đã thế anh không khách sáo đâu
nhé!”
Anh nắm tay Vương Tranh đặt lên phần cơ thể đã biến hóa
của mình, mặt dày nói: “Dù sao cũng là do em nhóm lửa, vậy em phải tìm
cách mà chữa cháy đi”
Vương Tranh không thể giấu tiếng cười của
mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt long lanh nhìn anh: “Em đang là người bệnh
đấy. Đến cả người bệnh mà anh còn động dục được vậy mà cứ chối là mình
không phải mặt người dạ thú.”
“Nếu anh là cầm thú thì em còn nằm sát thế làm gì? Lại còn cọ người vào anh nữa. Em cố tình phải không?”
Từ Văn Diệu nghiến răng nói. “Mặc kệ! Tuy hiện giờ anh rất khó chịu
nhưng sẽ không đi vào, em cứ lấy tay thôi.”
Vương Tranh dửng
dưng chạm nhẹ mấy cái vào anh, không dập được lửa mà càng khiến nó thổi
bùng lên. Từ Văn Diệu vội la lên: “Làm cho đàng hoàng chứ. Em muốn người anh em của anh bị hủy trong tay em hả?”
“Được cái này mà còn đòi cái kia. Em không làm.” Vương Tranh rút tay về.
“Thôi thôi, anh sai rồi! Tiểu Tranh, chỉ một chút thôi mà?”
“Không! Mỗi lần giúp anh tay em đau muốn rút gân mà anh vẫn không suy suyễn gì. Em mặc kệ đó.”
“Mặc kệ thiệt hả?”
“Phải!”
“Có tin là anh xé quần em rồi hành hình tại chỗ không?” Từ Văn Diệu nổi giận.
Vương Tranh cười ỏn ẻn, sáp tới hôn anh, sau đó thành thành thật thật dùng tay giúp anh.
Nhưng chuyện đáng nói ở đây là kỹ xảo dùng tay của Vương Tranh rất tệ, lại
còn thường vào những lúc thế này mà thích bàn đủ thứ chuyện linh tinh.
Giống như hiện giờ, cậu lại bắt đầu câu được câu mất hỏi: “Anh phát hiện ra mình là gay khi nào?”
“Hình như là hồi mười bốn? Cũng không
nhớ nữa!” Từ Văn Diệu nắm tay cậu để điều chỉnh tiết tấu, chốc lát sau
hơi thở anh nặng nề đi, mặt mày cũng ửng đỏ lên.
“Sớm thế ư!”
Vương Tranh vươn bàn tay còn lại vuốt mặt anh, ngón tay cái lướt qua đôi mi vừa dài lại vừa dày của anh, cười hỏi: “Nói vậy chắc anh yêu sớm lắm nhỉ? Người đó là người như thế nào? Đối tượng của anh ấy?”
Bàn
tay đang nắm lấy tay Vương Tranh bỗng nhiên dừng lại. Từ Văn Diệu hít
sâu vài hơi rồi để tay cậu sang một bên, ngồi dậy, chỉnh sửa lại quần áo rồi vội vã nói: “Đột nhiên anh nhớ còn vài việc ở châu Âu cần theo dõi. Em ngủ trước đi nhé!”
Anh vừa bước xuống giường vừa nói tiếp:
“Nếu em vẫn không ngủ được, hay là uống một ly sữa nóng nhé? Hoặc nghe
một chút âm nhạc gì đó…”
Vương Tranh cũng nhổm dậy, mở đèn bàn, ánh đèn màu vàng cam lan tỏa khắp phòng. Cậu nhìn anh, lo lắng hỏi: “Anh sao thế?”
“Không có gì đâu. Thật đấy.” Từ Văn Diệu lấy tay vuốt lại mái tóc rối.
“Anh chắc chứ?”
“Xin lỗi em! Nhưng giờ em ngoan ngoãn đi ngủ trước đi, được không?” Từ Văn
Diệu bước tới cúi người hôn cậu. “Anh làm xong việc rồi sẽ quay lại. Cho anh mười phút thôi. Với lại, em bỏ dở giữa chừng thế này, anh phải vào
nhà tắm tự giải quyết chứ.”
Anh dỗ Vương Tranh ngủ, đắp kín chăn cho cậu, tắt đèn, bước ra khỏi phòng. Anh ra phía ngoài ban công mà khe khẽ thở dài, đưa tay vào túi tìm thuốc hút mới nhớ ra mình đang mặc đồ
ngủ, không mang thuốc lá theo.
Thật ra không phải không thể kể
ra được, mà chẳng biết phải nói thế nào. Chuyện đã xảy ra rất lâu về
trước, hình dáng người thầy giáo anh yêu thầm ngày ấy giờ cũng không còn nhớ rõ nữa. Chỉ còn sót lại trong đầu các mảnh ký ức rời rạc và hỗn độn của những tội lỗi đeo bám cùng thảm cảnh đau điếng lòng người.
Anh biết suốt đời này cũng đừng mong có thể gột rửa được hết thảy tội
nghiệt đó. Cho dù hiện giờ bản thân đã có người đủ ấm áp để sưởi ấm sinh mệnh rồi, hay đủ sức mạnh và có được tình yêu đích thực mà không phải
nghi ngờ hay đố kị, hoặc đã là một người trưởng thành, đã kiên định và
quyết đoán hơn lúc thiếu thời… nhưng vẫn không tài nào giãi bày, chia sẻ tất cả mọi chuyện với đối phương.
Tất cả chỉ thuộc về riêng anh. Là số mệnh của Từ Văn Diệu. Là ký ức cô độc.
Từ Văn Diệu không biết mình đã đứng ở ngoài ban công bao lâu, chỉ thấy gió mùa hè nóng hổi thổi qua người xen lẫn trong đó cái giá lạnh của buổi
đêm. Tới khi anh đã có thể phân định rõ ràng trong không khí có cả mùi
của cây cỏ tươi mới thì trời đã hửng sáng. Anh xoa cánh tay và cẳng chân đau nhức của mình một lúc rồi quay về phòng.
Vương Tranh vẫn đang yên tĩnh ngủ ngoan trước những tia nắng bình minh bắt
đầu lóe lên. Gương mặt nom điềm tĩnh, đẹp đẽ như một đứa trẻ vô cùng
sạch sẽ. Từ Văn Diệu mỉm cười, đi tới, nhẹ nhàng leo lên giường, ôm chặt người cậu vào lòng.
Vương Tranh dường như theo quán tính chủ
động quấn chặ