p ở đây, tiện đường
ghé thăm hai đứa” Ông Vu vui vẻ vỗ vai Vương Tranh. “Sao bây giờ nhìn
gầy hơn cả lúc trước? Từ Văn Diệu, cháu không cho người ta ăn uống đầy
đủ à?”
“Có nghĩ cháu cũng không dám nữa ấy chứ” Từ Văn Diệu cười
to. “Chú Vu, sau khi chú đi Tiểu Tranh phải làm tiểu phẫu, bây giờ còn
đang trong quá trình tịnh dưỡng ạ.”
“Còn trẻ vậy sao lại đau bệnh thế này? Mà là phẫu thuật gì?” Ông Vu lo lắng hỏi. “Hiện giờ cháu sao rồi?”
“Chỉ là tiểu phẫu thôi, không có gì đâu ạ”, Vương Tranh cười đáp. “Hiện tại, cháu ăn được ngủ được, cảm thấy khỏe hơn trước rất nhiều”
“Phải vậy chứ. Mấy đứa đừng nghĩ mình trẻ mà không chăm lo cho sức khỏe, mai này có tuổi rồi thì bệnh tật triền miên đó”
Ông Vu quay sang nói với học giả kia. “Chuyện này chắc anh Kỷ biết mà ha,
hồi đó còn trẻ chúng ta từng hành quân suốt ba ngày ba đêm không ngủ
không nghỉ chả sao, bây giờ còn được như thế không nhỉ?”
Ông Kỷ
cười lắc đầu nói: “Làm gì còn sức lực nữa chứ! Lúc này cứ đúng mười giờ
tối liền lên giường đi ngủ. Cũng hết cách, bà nhà cứ ở sau lưng canh
chừng từng li từng tí, nghiêm túc hơn cả trại lao động ấy chứ.”
“Được rồi, tối nay tôi sẽ cho anh được bay nhảy một phen.” Ông Vu khoái chí cười to.
Mọi người cười nói trở về phòng ăn. Vừa ngồi vào chỗ, chỉ chốc sau các món
ăn liền được mang lên. Từ Văn Diệu rất biết cách ứng xử, gắp món ăn, mời rượu, tất cả đều làm rất thuần thục, hơn nữa anh còn biết cách quan sát sắc mặt của đối phương, khơi mào đề tài. Biết người lớn tuổi thường
thích hoài niệm về những năm tháng vàng son ngày xưa, vậy nên cứ xoay
quanh những câu chuyện thú vị về tòng quân năm đó của hai người mà triển khai. Hai ông bạn già bao năm rồi không gặp lại nên có nhiều chuyện để
nói, thân thiết bàn chuyện nay việc xưa đến là vui vẻ. Đến khi tiệc gần
tàn, ông Kỷ dường như đã say mèm rồi, Từ Văn Diệu đích thân đưa ông ấy
về nhà. Ông Vu thì muốn Vương Tranh cùng ông ngồi xe về khách sạn. Vương Tranh chẳng đặng từ chối, bèn gật đầu đáp ứng.
Khi cả hai người
đều yên vị trong xe đã chờ phía bên ngoài, ông Vu mới cười hỏi: “Ta nghe Văn Diệu nói cháu không muốn dựa vào mối quan hệ với ta để anh Kỷ giúp
cháu đi cửa sau à?”
Vương Tranh giật mình, e rằng nếu nói hết sự
việc sẽ gây phiền hà cho ông, nên do dự một lúc mới dám đáp: “Không phải ạ, chỉ vì cháu cho rằng mình vẫn chưa đủ tư cách…”
Ông Vu nghe
chuyện, mãi sau cũng không nói năng gì. Sự trầm mặc của ông khiến Vương
Tranh bất an, liền giải thích: “Bác Vu, cháu thật sự nghĩ rằng mình còn
non kém quá. Nếu như mạo muội xin đề tài quốc gia e là sẽ bị người khác
chỉ trích sau lưng ạ…”
“Không sao đâu,” ông Vu khua tay cắt ngang lời cậu, đoạn lại mệt mỏi xoa thái dương, “bỗng dưng ta lại nhớ tới
Tiểu Huyên. Nó với cháu giống hệt nhau, chẳng bao giờ chịu dựa vào gia
đình.”
Vương Tranh thấy lòng nhói đau, gục đầu im lặng.
“Ta vẫn không hiểu được, chẳng biết con bé giống ai mà lại quật cường như
thế?” Ông thì thào. “Ai đời lại chẳng bao giờ chịu nói gì với cha mình,
lẽ nào hai cha con mà cũng khó nói chuyện với nhau như vậy?”
“Không phải đâu ạ. Vì cô ấy không biết diễn đạt ý của mình như thế nào. Bác
cũng biết đấy, người ta thường chẳng rõ mình nên phải biểu đạt suy nghĩ
của mình sao cho phải, nhất là với người thân.”
“Ta là một người
cha thất bại!”. Ông Vu thở dài, giọng đã khàn đi. “Ta có một đứa con gái vô cùng đặc biệt, nhưng ta luôn xem nhẹ tính cách đặc biệt của nó. Ta
luôn nghĩ sao nó chẳng thể giống những đứa con gái nhà khác, song lại
chưa khi nào nghĩ rằng nó là như vậy, mà như vậy thì chả làm sao cả.”
Vương Tranh trầm mặc một lúc thì an ủi ông, nói: “Bác, bác đừng buồn! Bác như thế Tiểu Huyên sẽ không vui đâu ạ!”
“Ta không sao”. Ông xua tay. “Tối nay uống hơi nhiều, lại có tuổi nữa, thành ra mới nói nhiều như vậy, cháu đừng chấp.”
“Làm sao cháu dám ạ…”
“Chuyện anh Kỷ, cháu cũng đừng thấy áp lực, ta nghe anh ấy nói, không phải anh
ấy là người duy nhất quyết định việc chọn ai, còn có cả một hội đồng
thẩm định, lại đủ thứ quy tắc tuyển chọn. Nói đúng hơn, cháu có đủ tư
cách và khả năng hay không chẳng phải do ta, anh ấy hay là cháu định
đoạt. Chúng ta chỉ đưa mấy thứ sang cho họ thôi, không có làm gì quá xấu xa cả, hiểu chưa?”
Vương Tranh lo nghĩ một lúc thì gật đầu.
“Tên nhóc Văn Diệu đó, nó vì cháu mà lo lắng đủ thứ chuyện”. Ông Vu phì
cười. “Ta xem như cũng chứng kiến quá trình nó lớn khôn, thông minh lanh lợi hơn người, nhưng ta lại chưa từng thấy nó vì ai mà lo nghĩ tới nông nỗi này. Nếu ta là cha nó nhất định sẽ phải cảm tạ cháu ấy chứ.”
Vương Tranh mỉm cười, nhỏ nhẹ nói: “Cháu đã gặp cha anh ấy rồi ạ.”
“Hả? Có phải lão ta rất khó ưa?” Ông Vu nheo mắt lại cười. “Đừng để khí thế
của lão dọa cho sợ, lão cũng chỉ là con cọp giấy thôi.”
Vương Tranh bật cười thành tiếng.
“Cháu đừng lo lắng quá.” Ông Vu nhàn nhạt nói.
“Bác Vu à…”
“Lớn tuổi rồi, cũng trải nhiều chuyện rồi, chuyện hai đứa đừng tưởng qua mắt được ta.” Ông Vu hiền từ nói. “Yên tâm đi! Ta chẳng bảo thủ hay cổ hủ
như lão Từ đâu. Trong quân đội cũng c
