g bản thân đã đủ chân thành rồi, em còn
muốn anh thế nào nữa?”
Đường Lăng Lâm nhìn anh, cô đột nhiên hạ quyết tâm,
nói một cách rõ ràng và lưu loát: “Bảy năm trước, khi anh trai anh gặp khó
khăn, bố em đã đề nghị việc chúng mình kết hôn, sau đó nhà em sẽ đầu tư vào
công ty của nhà anh, giúp nhà anh thoát khỏi khó khăn. Lúc đó, chắc ông cũng
cân nhắc tới việc mở rộng đầu tư kinh doanh, nhưng em thì không, em đâu có hồ
đồ đến mức đem hôn nhân cả đời mình ra làm điều kiện kèm theo cho việc đầu tư.
Em đồng ý bởi vì em yêu anh”.
Hạng Tân Dương đứng im bất động. Anh chưa bao giờ nghĩ
rằng Đường Lăng Lâm lại có thể yêu mình.
Hạng - Đường hai nhà đều là người trong tỉnh này, nơi
mà dân thành phố vẫn miệt thị vì họ nổi tiếng với nghề làm công nhân xây dựng,
nghề này rất vất vả. Những người có đầu óc hơn một chút như bố của Hạng Tân
Dương và Đường Lăng Lâm đều phát triển bằng cùng một cách. Đầu tiên, họ từ từ
nhận những gói thầu nhỏ, rồi nắm lấy cơ hội mở rộng dần quy mô, cứ như vậy trở
thành người có tiền. Họ an cư lập nghiệp trên chính mảnh đất quê hương của
mình, để con cái có điều kiện giáo dục tốt nhất.
Nhưng Hạng Tân Dương không có hứng thú học hành lắm,
mà có học cũng chẳng vào đầu bao nhiêu, còn cô bạn cùng tuổi Đường Lăng Lâm của
anh thì từ nhỏ đã học hành giỏi giang, đầu óc linh hoạt, ăn nói sắc sảo, luôn
luôn nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.
Hạng Tân Dương ra đời khi bố mẹ anh đã gần bốnmươi
tuổi, chị gái lớn hơn anh mười ba tuổi, anh trai hơn gần mười tuổi, cả nhà đều
yêu chiều anh không điều kiện. Họ không yêu cầu anh phải học hành vất vả, anh
cũng thích phiêu lưu, chẳng bao giờ buồn khi bị so sánh với Đường Lăng Lâm.
Sau khi anh và Tạ Nam yêu nhau, có lần họ đã gặp anh
trai Hạng Tân Hải của anh. Nghe em trai giới thiệu xong, Tạ Nam với vẻ dò xét,
rồi nghiêng đầu chào hỏi: “Chơi vui vẻ nhé”, sau đó quay người đi.
Hôm sau, gặp Hạng Tân Dương ở công ty, Hạng Tân Hải
lắc đầu nhìn anh cười nói: “Hy vọng sau tình yêu này, em có thể cảm nhận được
thế nào gọi là tình yêu và có khả năng miễn dịch với nó cả đời”.
Hạng Tân Dương hỏi lại vẻ không hiểu: “Anh nói thế là
ý gì?”
“Trò chơi tình yêu giống như một căn bệnh dịch, nói
chung em phải dính một lần thì mới có sức miễn dịch được.”
“Thế là sao?” Hạng Tân Dương không đồng ý: “Anh à, có
lẽ anh chưa nếm trải sự ngọt ngào ấy, nếu có thể, em đồng ý bỏ qua khả năng
miễn dịch để bị nhiễm cả đời”.
Hạng Tân Hải cười lớn, có vẻ anh hoàn toàn không đểý
đến những điều em trai vừa nói: “Em không thích Đường Lăng Lâm à? Thật đáng
tiếc, bác Đường chỉ có hai cô con gái, cô bé này vừa thông minh lại năng động,
nếu em lấy cô bé, hai gia đình chúng ta hợp sức lại, thị trường càng lớn hơn”.
Nhìn những biểu hiện trên nét mặt em trai mình, anh bật cười giơ tay tỏ ý đầu
hàng: “Thôi, thôi, đừng nhìn anh như thế, coi như anh chưa nói gì. Trong nhà,
em là người có quyền được làm theo ý mình nhất mà”.
Lúc đó, Hạng Tân Dương cảm thấy anh trai mình thật
hoang đường. Đối với anh, đây là việc không thể. Chưa cần nói đến chuyện anh đã
có bạn gái, chỉ đơn giản vì sự nghiệp phát triển doanh nghiệp mà tiến tới hôn
nhân là điều anh coi thường, vả lại, Đường Lăng Lâm lần nào gặp anh cũng tỏ ra
hết sức kiêu kỳ, anh thầm nhủ rằng, kính nhi viễn chi vẫn là hơn.
Không lâu sau đó, vì muốn có được một công trình với
đầu tư lớn, Hạng Tân Hải đã bất chấp lời phản đối của bố, bỏ tiền tham gia đấu
thầu, do đó liên quan đến vụ kiện tụng tương đối phức tạp, tài khoản công ty bị
Viện kiểm soát phong tỏa. Nhìn thấy công ty đang trong đà phát triển mạnh lại
bị tổn thất với những vấn đề tài chính lớn, cha mẹ anh lo lắng tới mức mái tóc
của họ dường như đã chuyển sang bạc trắng chỉ sau một đêm.
Một sự lựa chọn được đưa ra cho Hạng Tân Dương vốnchưa
nắm bắt được nghiệp vụ của công ty, lại luôn nhìn đời bằng cặp mắt đơn giản
khiến anh hoàn toàn chết lặng, không biết mình phải quyết định ra sao.
“Thế là thế nào?”
“Nếu chú đồng ý kết hôn với Đường Lăng Lâm, bác Đường
sẽ đồng ý rót tiền vào, giữ một phần cổ phần của công ty, có tiền vốn lưu động,
chúng ta có thể tiếp tục nhận những công trình khác, có thể vượt qua khó khăn
giai đoạn này.” Bố mẹ đều không biết nói gì với con trai, chị dâu đành phải tới
giải thích cho anh. Nhìn đứa em chồng bằng ánh mắt khẩn thiết và đau xót, chị
cũng như bố mẹ anh thật sự tan nát cõi lòng.
“Điều này thật hoang đường, ai đưa ra cái ý này?”
“Nói chính xác thì điều này do bác Đường đưa ra, nếu
chú không muốn, bác ấy sẽ đồng ý cho mượn một khoản tiền không lấy lãi. Người
ta làm như vậy cũng đủ thể hiện tình cảm với mình rồi. Nhưng nếu vậy, khoản
tiền đó còn cách xa so với con số chúng ta cần.”
“Sao bác ấy lại có thể nghĩ ra chủ ý như vậy được? Gả
con gái mình cho một người không yêu, liệu bác ấy có ghét bỏ gì con gái mình không?”
“Tân Dương, bác Đường rất coi trọng thị phần củacông
ty chúng ta... và cả chú nữa. Từ trước đến nay bác ấy vẫn coi chú là đứa ngoan
ngoãn hiền lành, trung hậu đáng tin, hai nhà lại
