Thử nghĩ xem, họ giục anh kết hôn tới mức chẳng còn hy vọng gì vào điều
đó rồi”. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt không chút hy vọng, sau đó co người dựa
vào ghế, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Làm sao có thể dễ dàng buông tha cho cô ấy thế được,
tôi ghé sát tai cô ấy, nói khẽ: “Mệt lắm hả? Là anh nói tối qua ấy”.
BỊ môi tôi chạm vào, nhiệt độ của vành tai lại lên cao
bất thường. Cô ấy khẽ nghiêng người tránh đi, rồi lo lắng nhìn xung quanh với
hy vọng không ai nhìn thấy mình trong bộ dạng ấy. Buổi sáng của kỳ nghỉ Quốc tế
Lao động, trên máy bay cũng khá nhiều h khách, cũng may chúng tôi ngồi trong
khoang VIP, nên đỡ đông hơn một chút. Cô ấy khẽ thở phào, đưa tay nhéo tôi một
cái. Nhưng tôi không có ý muốn rút lui, cứ để cho cô ấy nhéo. Chỉ nhéo được một
lát, cô ấy lại khẽ xoa xoa, người con gái này quả thực chẳng nỡ nhẫn tâm làm
điều gì.
“Hôm nay thần sắc của em đã tốt hơn nhiều rồi đấy,
không tin soi gương xem.”
Cô ấy liếc xéo tôi một cái, vốn biết rằng cái liếc đó
lại có một chút tình tứ khó nói nên lời, lòng tôi rộn cả lên.
Một lúc sau, cô ấy không nhịn được, hỏi: “Cái đó, bố
mẹ anh có yêu cầu gì với bạn gái của anh không?”.
Tôi vui sướng, ngay lập tức thể hiện một khuôn mặt Quả
nhiên là lo lắng điều này, tôi có chút không tin được.
“Giống Như Băng đấy thôi. Vừa rồi trước khi lên máy
bay em gọi cho cô ấy, cô ấy nói lần đầu tiên tới nhà Quách Minh, mẹ Quách Minh
đã bắt cô ấy làm cơm, nói sau này cần cô ấy nấu không là một chuyện, nhưng biết
nấu hay không lại là một chuyện khác, nhất định phải tỏ chút thành ý nấu cơm.”
Tôi làm ra vẻ suy nghĩ: “Cũng khó nói, có điều bố mẹ
anh đều là người Sơn Đông, rất thích ăn mỳ ống. Định cư ở miền Nam lâu rồi, các
món ở đây họ cũng thích”.
Biểu cảm của cô ấy thực sự có chút thay đổi, chắc chắn
lại đang nghĩ khẩu vị hai miền Nam Bắc kết hợp thì nên làm thế nào. Tôi lật
báo, cố gắng nhịn cười.
“Chả trách đến giờ vẫn chưa lấy vợ.” Cô ấy lạnh lùng
đưa ra kết luận.
Tôi khẽ vê cằm, vốn vẫn đang lo mình trêu cô ấy ác
quá, làm con người dễ bối rối như cô ấy phải nghĩ ngợi thêm, không ngờ lại được
trả lời bằng một câu như thế này.
“Anh biết không, cái thói hay trêu người khác của anh
thể hiện rõ nhất lúc anh cố nhịn cười như thế này đấy.” chưa nói câu nào đã
thuyết phục được bố mẹ anh rồi”.
Cô ấy có vẻ không căng thẳng nữa, quay đầu nhìn tôi,
nói: “Chả làm thế nào được, ai bảo em có khuôn mặt của một cô dâu thảo. Lần
trước ở Đại hội nhân duyên, toàn là các bậc phụ huynh thay mặt con trai ra gặp
em”.
Tôi dở khóc dở cười: “Em đang châm chọc khẩu vị của anh
đấy à?”.
Cô ấy tủm tỉm cười không nói gì.
Thôi được, bị cô ấy đánh bại rồi. Nhưng cái bộ dạng đ
liếc xéo thế kia của cô ấy trước mắt mình, làm sao có thể coi là khuôn mặt của
một “nàng dâu thảo” được.
Tôi kéo cô ấy vào lòng, nói: “Nào, nói xem, em định
quản anh thế nào đây?”.
“Quản anh ăn uống, tiêu tiền của anh, thế đã được chưa
nào?”
“Ôi, ít ra em cũng phải nói đến mặt tinh thần một chút
chứ?”
Cô ấy đưa tay áp vào ngực tôi, nói: “Quản trái tim anh
sao?”.
Tôi đặt tay lên bàn tay cô ấy, nói: “Đương nhiên rồi,
và giống như thế, anh cũng sẽ quản chặt trái tim em. Anh ngoài, sau này chả có
cô nào chịu nhòm ngó đến anh nữa”.
“Cũng đúng, nếu bị anh thu nhận rồi, em đoán sau này
chắc ngay cả đến gặp mặt anh trưởng phòng góa vợ kia, e rằng em cũng chẳng đủ
tư cách nữa rồi.”
“Anh đã nói rồi mà, anh hấp dẫn hơn nhiều so với anh
chàng trưởng phòng đó chứ.”
Cô ấy nghịch chiếc cúc áo sơ mi của tôi, nói: “Nghe
nói những người đàn ông biết kiểm soát bản thân không thích bị người khác giật
dây, em cho anh cơ hội đấy”.
“Thế thì anh quyết định thu hồi khả năng tự kiểm soát
của anh, thử xem cảm giác bị em khống chế như thế nào.”
Cô ấy cắn môi vẻ suy nghĩ: “Được”, rồi nhìn tôi chăm
chú, đôi mắt sáng long lanh, in bóng tôi đang phiêu diêu trong đó. Cô ấy nói:
“Kết hôn với em nhé, Mục Thành, em muốn sống cùng anh”.
Tôi
vốn cho rằng cô ấy sẽ ngập ngừng bối rối, lắp ba lắp bắp như thói quen cũ, nào
ngờ lại thẳng thắn đến nhường ấy. Cô ấy nói đúng, tôi không nên để cô ấy giật
dây, chỉ có thể dùng một nụ hôn say đắm để bù đắp lại. Một người con gái luôn
bối rối rụt rè như thế này lại dám chủ động cầu hôn, thật khiến tôi không thể
không rung động.