ng, thuận miệng nói, “Không nói, nhưng chắc là đi bệnh viện rồi!”.
Lâm Nặc
gác điện thoại, chợt ngây người.
Hứa Tư
Tư huơ huơ tay trước mắt cô: “Sao thế?”.
Còn
sáu, bảy phút nữa là bắt đầu tiết ba và tiết bốn, trong lớp học các bạn túm năm
tụm ba cười nói vui vẻ. Lâm Nặc rút ra mẩu giấy, viết lên đó vài dòng, đặt lên
bàn, “Tư Tư, giúp tớ với! Nếu có điểm danh thì nộp giúp tớ cái này nhé!”. Nói
đoạn cô thu dọn sách vở, vẫy tay rồi ra khỏi lớp học từ cửa sau.
Hứa Tư
Tư chẳng lấy gì làm lạ nữa, chậm rãi kẹp tờ đơn xin nghỉ phép vào sách giáo
khoa.
Bên
ngoài cửa sổ, lá cây ngô đồng khẽ lay nhè nhẹ trong ánh chiều vàng vọt, vài
chiếc lá nhẹ nhàng xoay tròn, từ từ rơi xuống.
Lâm Nặc
ngồi vào xe taxi, hạ cửa kính xe xuống, gió nhẹ thổi vào, rõ ràng là không lạnh
nhưng chẳng hiểu sao trong lòng cô lại cảm thấy se lạnh.
Mẹ Từ
Chỉ An nhập viện, còn cô là bạn gái chính thức của anh, đến giờ mới biết
chuyện, hơn nữa lại là từ người khác nói.
Lúc này
đây, cô lờ mờ hiểu được cái gọi là việc riêng mà anh nói tối qua là thế nào
rồi. Lẽ nào, ngay cả việc hệ trọng này, anh cũng không muốn nói cho cô biết ư?
Ngồi
trong xe, cô vừa tức giận vừa do dự nghĩ, cuối cùng cắn răng nói: “Bác tài, cảm
phiền lái xe đến Bệnh viện Trung ương số một”.
Qua
những thông tin không được rõ ràng từ Trần Thông, bạn cùng phòng của Từ Chỉ An,
Lâm Nặc phải tìm mãi trong khu khám bệnh cũ tại Bệnh viện Trung ương số một mới
trông thấy dáng hình quen thuộc trước cửa phòng bệnh ở lầu hai.
Gian
phòng rất nhỏ, nội thất giản đơn, có ba chiếc giường, mà còn dùng chung chiếc
kệ đầu giường cũ kỹ, phủ lớp sơn nhạt màu xanh lục, có chỗ tróc cả sơn, loang
lổ.
Trên
đầu giường, Từ Chỉ An ngồi ở đó, quay lưng ra cửa, khuôn mặt người phụ nữ bị
anh che khuất, Lâm Nặc không nhìn thấy rõ, mang theo một giỏ trái cây mới mua.
Cô đứng ở cửa chần chừ một hồi, ý chí cùng nỗi xúc động lúc nãy đã tan biến đi
đâu mất.
Không
mời mà đến thế này, cô cũng đã lường trước hậu quả rồi.
Tiếng
động vang lên từ phía sau, Lâm Nặc quay đầu lại, một người đàn ông ăn vận giản
dị xách một phích nước mỉm cười gượng gạo với cô, lúc này cô mới phát hiện ra
mình đang đứng choán lối đi.
“Ồ. Xin
lỗi”, cô thốt lên, dường như cùng lúc đó người trong phòng kinh ngạc xoay người
lại, bốn mắt nhìn nhau.
Trong
khoảnh khắc đó, Lâm Nặc thật sự không xác định được trong đôi mắt lạnh lùng
dửng dưng đó có phải có cả sự hoảng hốt cùng nỗi tức giận không. Bởi lẽ, sau đó
cô thấy Từ Chỉ An giơ tay đỡ lấy phích nước nóng từ người đàn ông trung niên.
“Bố, để
con.”
Lâm Nặc
thở hắt ra, tiến vào trong, gọi một tiếng dứt khoát: “Cháu chào cô chú ạ!”.
Hai
người hơi ngẩn người, nhìn nhau một hồi rồi lại nhìn sang Từ Chỉ An.
Anh
nhìn cô một lúc, rồi nói: “Đây là Lâm Nặc”, giọng điệu nhạt như nước.
Lâm Nặc
khẽ trầm mặc, gượng cười.
Quả
nhiên, ông bà Từ nghe xong, không hẹn mà cùng lộ vẻ ngạc nhiên dò xét, bà Từ
với khuôn mặt vàng vọt ngồi tựa vào đầu giường, còn định ngồi thẳng dậy nói
chuyện với cô.
Từ Chỉ
An thấy thế vội vàng ngăn lại, “Mẹ, mẹ đừng cử động, cẩn thận kim bị bẹp đấy”,
rồi anh quay mặt sang, tỏ vẻ mất kiên nhẫn và cáu giận, đứng lên, nhìn Lâm Nặc
hỏi, “Em đến đây làm gì?”.
Có lẽ
vì giọng điệu cứng nhắc đến mức người bên cạnh cũng có thể nhận ra, ông Từ kéo
chiếc ghế lại, không khỏi lườm cậu con trai, rồi nói với Lâm Nặc: “Mau ngồi đi
cháu!”.
Lâm Nặc
mỉm cười đáp lại, gương mặt điển trai trầm buồn đối diện lọt vào mắt cô, bất
giác cô cảm thấy bối rối.
Quả
nhiên, trong suy nghĩ của anh, cô không nên đến đây ư?
Thế
nhưng sự việc đã đến mức này, cũng chẳng cách gì thoái lui được, thế là dưới
ánh nhìn của Từ Chỉ An, cô tự nhiên đặt trái cây lên mặt tủ rồi nói: “Thật ngại
quá, vốn dĩ cháu phải đến thăm cô sớm hơn nhưng vì gần đây bài vở hơi nhiều,
nên mãi đến hôm nay mới đến được”.
“Không
sao, không sao đâu”, bà Từ vội lắc đầu, khuôn mặt già nua nhoẻn một nụ cười,
“Sinh viên bài vở nhiều lắm, đến cả Chỉ An mà cô cũng chẳng tán thành chuyện
hàng ngày chạy vào đây đâu, cũng không phải bệnh gì nặng, mai là được xuất viện
về nhà rồi!”.
Lâm Nặc
khẽ cúi đầu, xem ra bà Từ nhập viện không phải là chuyện ngày một ngày hai
nhưng Từ Chỉ An lại giấu cô như vậy.
Có lẽ
vì hoàn cảnh, bố mẹ Từ Chỉ An rõ ràng vẫn chưa đến năm mươi nhưng trông già hơn
tuổi rất nhiều. Cô sực nhớ đến bố mẹ mình, gần như chẳng thể tin được rằng bố
mẹ hai bên tuổi tác lại cách biệt nhau lớn đến vậy.
Nội
thất trong phòng bệnh cũ kỹ quá giản đơn, đừng nói đến phòng tắm riêng mà đến
cả cửa sổ thông gió cũng là loại khung cửa gỗ xanh lục cũ nát, e là gió thổi
lớn một chút có thể nghe thấy cả tiếng đập cửa rầm rầm, chẳng có vẻ gì là kiên
cố.
Chỉ đơn
thuần trò chuyện phiếm dăm ba câu, cô biết được lần này bà Từ bị bệnh viêm
phổi, không khó bắt chuyện lắm nhưng dù gì cũng không quen thân nên chẳng còn
gì để nói nữa. Dù thái độ ông bà Từ hoàn toàn nhiệt tình, Lâm Nặc vẫn cảm thấy
không khí bị đè nén ngột ngạt, vì lúc này, người đáng ra phải là cầu nố