. Hồi đó thi lấy bằng lái
thầy giáo không dạy anh sao?”. Nói xong cô chống tay xuống đất đứng dậy, đầu
gối đau nhói.
Nước
mưa làm cô ướt sũng, mái tóc xõa ra bết cả vào mặt, trong đầu óc cô lúc này chỉ
có một nỗi nhục lớn, gần như là xấu hổ đến tột cùng, bất luận thế nào trong
lòng vẫn chỉ nhớ đến cuộc nói chuyện lúc nãy với Từ Chỉ An, cả lời lẽ lạnh lùng
của anh nữa.
Dường
như, tất cả mọi việc hôm nay, đều do cô tự chuốc lấy!
Dựa vào
cái gì, mà cô đem gương mặt nóng bỏng của mình dán vào chiếc mông lạnh ngắt của
người ta chứ!
Giờ thì
suýt bị đụng xe, lại còn bị người ta nghĩ là ăn vạ nữa.
Xấu hổ,
tức tối, thất vọng, bất bình, từng cung bậc cảm xúc cứ liên tiếp dâng trào.
Giữa
bầu trời và mặt đất một vùng mù mịt, sống mũi Lâm Nặc cay cay, thật chẳng hiểu
sao mình lại xui đến thế.
Dù sao
mặt cũng ướt cả rồi, có khóc cũng chẳng ai trông thấy. Cô nghĩ rồi nước mắt
thực sự tuôn ra hòa cùng nước mưa.
Người
đàn ông đối diện bị cô vặn lại đến mức nghẹn lời nhưng nhìn cô thật sự khỏe
mạnh đứng dậy, anh ta cũng không muốn dây dưa, chẳng nhiều lời nữa quay người
bỏ đi.
Lâm Nặc
giơ tay lau nước mắt theo phản xạ, lau hai gò má, đầu gối vẫn còn đau, tự dưng
cô thấy không cam lòng, nói với theo: “Lái BMW thì có gì hay chứ? Anh tưởng tôi
muốn ăn vạ hả? Nói cho mà biết nhé, vài trăm đồng bạc ấy, tôi đây cóc thèm
nhá!”.
Đối
phương sững người, ngại ngùng ngoái đầu lại, lúc này Lâm Nặc không nhìn hắn ta
nữa, khập khiễng xoay người bỏ đi.
Cơn mưa
xối xả không ngừng quất trên chiếc xe đen tuyền, lái xe Tiểu Trương ngồi vào
ghế, hướng mắt nhìn về hàng ghế phía sau, trông thấy gương mặt lạnh lùng khác
thường của Giang Doãn Chính đang dửng dưng thu lại ánh nhìn từ phía cửa sổ,
liếc nhìn anh ta, giọng lạnh lùng: “Lái xe đi”.
Giờ
nghỉ trưa ở ký túc xá mọi người đều ra ngoài, chỉ còn Hứa Tư Tư đang nằm sấp
trên giường xem sách, ngước mắt lên trông thấy bộ dạng ướt như chuột lột của
Lâm Nặc, cô không khỏi ngạc nhiên giương mắt nhìn.
Tóc Lâm
Nặc vẫn còn nhỏ tong tong nước, lúc này cô không màng để tâm, ngồi ngay xuống
ghế rồi úp mặt vào tay, không nói lời nào, chỉ cảm thấy trong lòng ấm ức vô
cùng.
Hứa Tư
Tư vội nhảy sang, bước lại gần lay cô, hỏi: “Làm sao thế? Sao lại nhếch nhác
thế kia?”.
Lâm Nặc
không phản ứng, hồi sau, thấy đầu hơi nặng thì ra người phía sau đã lấy chiếc
khăn khô đến lau đầu cho cô.
“Tớ cãi
nhau với Từ Chỉ An”, cô thấp giọng, vẻ kiệt sức, “Trên đường về, suýt bị đụng
xe”.
Đáp lại
cô là tiếng nín thở: “… Không bị thương chứ?”.
Cô lắc
đầu, chợt ngẩng lên, nắm chặt điện thoại vừa nhìn vừa nói: “Hôm nay là cái ngày
quỷ quái gì thế? Đúng là một ngày xui xẻo”.
Hứa Tư
Tư ngây người, rồi cười ha ha, còn tò mò hỏi: “Anh chàng của cậu thường ngày
cũng điềm tĩnh lắm mà, sao hai người lại cãi nhau chứ?”.
Lâm Nặc
đanh mặt lại, nhớ đến cảnh tượng u ám trong bệnh viện, thật sự cô không tài nào
hiểu nổi, cô có lòng đi thăm người bệnh, rốt cuộc có gì sai cơ chứ?
Sau
cùng, đối diện với gương mặt quan tâm của cô bạn thân, Lâm Nặc đã kể lại cho
bạn nghe đầu đuôi sự tình, Hứa Tư Tư im lặng một hồi, do dự nói: “Anh ấy… có
khi nào là tự ti không?”.
“Hả?”,
Lâm Nặc chau mày, cứ ngỡ như mình nghe nhầm.
“Hay
là, anh ấy không muốn cậu biết rõ hoàn cảnh gia đình của mình?”, Hứa Tư Tư tiếp
tục phân tích, “Bọn cậu quen nhau lâu thế rồi, chẳng phải là chưa từng gặp bố
mẹ hai bên sao? Con người Từ Chỉ An kiêu căng cao ngạo thế, ở trường cái gì
cũng xuất sắc ưu tú nhất, nói không chừng là thật sự không muốn người khác biết
được gia cảnh của mình…”.
Lâm Nặc
lại chau mày, ngắt lời bạn: “Nhưng tớ không phải người ngoài mà!”. Bạn gái, có
thể so sánh với người ngoài sao? Hơn nữa, bố mẹ anh đều đã về hưu cô cũng biết
từ lâu rồi đấy thôi.
Hứa Tư
Tư lắc đầu: “Thế thì càng nguy to, cậu thử nghĩ mà xem, suy đoán của tớ cũng có
lý đấy. Gia đình cậu có điều kiện tốt thế, bình thường thì không nói làm gì,
đến khi có chuyện xảy ra mới thấy gia cảnh của cậu và anh ấy khác biệt nhau quá
rõ, mà lúc đó cứ theo tính cách của anh ấy thì sẽ không chịu nổi đâu. Nếu là
người khác, có lẽ người ta không để ý nhưng lại thân thiết với cậu như thế
này…”.
Lâm Nặc
đờ đẫn ngẩng đầu lên, lắng nghe lời phân tích rành mạch của cô bạn thân, nhất
thời hơi dao động.
Có đúng
là như Hứa Tư Tư nói không nhỉ?
Tóm lại
là vì cô quá chậm hiểu hay vì anh quá mẫn cảm?
Thế
nhưng, bất luận thế nào, cô đều không thể tưởng tượng được, Từ Chỉ An ngày
thường ưu tú là thế lại mặc cảm tự ti ư? Nhìn gương mặt nghiêm túc của Hứa Tư
Tư, càng nói càng có lý, lòng cô lại càng rối bời, đứng phắt dậy lau khô đầu,
cầm phích nước nóng đi vào phòng tắm.
Trước
khi đóng cửa, câu nói cuối của Hứa Tư Tư lọt vào tai cô: “… Yêu người như thế,
có phải rất mệt không?”.
Câu trả
lời khẳng định là có.
Sao cô
lại không mệt cơ chứ? Việc ngày hôm nay, cô thật sự đã phải kìm nén lắm rồi!
Thế nhưng, dù sao đi nữa, Lâm Nặc hiện giờ cũng không rỗi rãi vì chuyện đó mà
bận lòng quá lâu.
Buổi
diễn thuyết tuyển dụng