ìn nửa người anh khuất trong bóng tối, nhất thời chẳng biết nên nói gì.
Hồi lâu sau, cô nghe anh thấp giọng nói: "Anh phải đi rồi, em vào
đi". Nói rồi không nhìn cô, anh nhanh chóng cài số, đạp chân ga, chiếc xe
từ từ lăn bánh rời đi.
Gương
chiếu hậu phản chiếu bóng hình nhỏ nhắn mảnh mai, dáng vẻ ngẩn ngơ đứng bên
đường, khoảng cách mười mấy mét đủ khiến gương mặt ấy mờ nhòa. Anh cau mày,
đánh vô lăng sang phải, bánh xe hất tung nước tù đọng sang hai bên, quét thành
một đường vòng cung rồi nghêng ngang lướt đi.
Đến
bệnh viện, ngồi trong xe một lúc, Giang Doãn Chính mới đi thang máy lên lầu.
Y tá
đang rót nước ở ngoài, trông thấy anh liền nhoẻn miệng cười rạng rỡ: "Bà
Giang vừa thức giấc, hôm nay bà ăn uống rất ngon miệng".
Giang
Doãn Chính bước đến vài bước thì trông thấy Chương Vân Như nằm nghiêng trên
giường, nhìn anh khẽ mỉm cười.
Anh gọi
một tiếng, "Mẹ" rồi đón lấy ly nước từ tay y tá đưa cho bà.
Ngồi
bên giường hai mẹ con trò chuyện một hồi, Chương Vân Như nói: "Hồi sáng bố
con đến đây".
Vẻ mặt
Giang Doãn Chính chẳng mảy may thay đổi, lặng lẽ lắng nghe.
Quả
nhiên, Chương Vân Như thở dài, khuôn mặt lộ chút khó xử, đắn đo nói:
"Chuyện đám cưới với Hi Ương, ý con thế nào?".
Hình
như gần đây người nhà anh vẫn thường xoay quanh đề tài này, dẫu cho sức chịu
đựng có giỏi đến đâu thì lúc này Giang Doãn Chính không khỏi nổi cáu, anh đứng
dậy, trầm giọng, nói: "Mẹ vừa khỏe lại đừng bận tâm đến chuyện này
nữa".
Chương
Vân Như khẽ ngẩng đầu, hỏi: "Sao thế? Con sắp đi à?".
"Con
ra ngoài hút điếu thuốc." Anh đi được hai bước thì bị gọi giật lại, Chương
Vân Như nói với sau lưng: "Doãn Chính, con ăn cơm chưa? Sắc mặt con trông
còn kém hơn người bệnh như mẹ nữa, có phải lại đau dạ dày nữa không?".
Chẳng đợi anh trả lời bà liền ấn chuông, dặn dò y tá chuẩn bị thức ăn, sau cùng
còn đặc biệt căn dặn: "... Đừng cho ớt vào nhé".
Giang
Doãn Chính đành quay lại, ngồi vào sofa cạnh cửa sổ, khẽ đặt tay lên bụng, nghe
Chương Vân Như ca cẩm: "Ngày thường con rất vất vả phải không? Mấy việc xã
giao, nếu tránh được thì con cũng nên tránh đi, phải chú ý chế độ ăn uống, còn
rượu bia nữa, dứt khoát đừng uống nữa". Rồi bà thở dài, nói: "Mẹ nói
những lời này thế nào con cũng nghe chẳng lọt tai, giờ mẹ lại nằm viện, chẳng
thể chăm sóc con được".
Giang
Doãn Chính đổi tư thế, lơ đãng nói: "Con không sao mà".
Chương
Vân Như chợt mỉm cười: "Nếu như con thật sự không hài lòng về Hi Ương, mẹ
cũng chẳng thể nói gì được. Đương nhiên bố con muốn mẹ ra mặt nhưng mẹ thấy chỉ
cần con thích là được. Cưới vợ cho con mà, chẳng liên quan gì đến mẹ, chẳng tội
gì phải vì thế mà làm đứa con trai duy nhất của mình không vui cả. Còn con nữa,
sau này nếu thấy mẹ phiền phức thì cũng đừng hút thuốc, cố ý né tránh mẹ
nữa".
"Sao
con lại thấy mẹ phiền phức chứ? Mẹ đừng nghĩ thế", nói rồi, Giang Doãn
Chính cười nhẹ, khuôn mặt trầm mặc cả ngày lúc này mới dãn ra.
Ngắm
Giang Doãn Chính ăn cơm, Chương Vân Như thuận miệng nói: "Sao con lại đến
đây giờ này? Cả cơm cũng chẳng kịp ăn nữa".
Giang
Doãn Chính suy ngẫm rồi nói: "Con đưa bạn về nhà nên đến trễ".
"Bạn
gái à?"
"Vâng."
Anh chẳng giấu giếm gì, bình thản nói: "Con thích nhìn dáng vẻ trong sáng
của cô ấy", đũa vẫn cầm trên tay, khóe môi khẽ nhếch lên.
Chương
Vân Như không khỏi kinh ngạc, chẳng ngờ rằng chỉ một câu hỏi ngẫu nhiên lại dẫn
ra một câu chuyện chợt hỏi: "Cô ấy là người thế nào?".
Là
người thế nào ư? Giang Doãn Chính cũng chẳng rõ phải miêu tả ra sao, trong ấn
tượng của anh chỉ có khuôn mặt sáng sủa tự nhiên cùng đôi mắt trong suốt ngây
thơ vậy mà khi gặp khó khăn lại lộ ra nét kiên cường.
Chuyện
tình cảm đôi lúc là vậy, vốn dĩ chẳng cần có lý do, chỉ cần một phút thoáng qua
cũng đủ để khắc sâu vào tim. Ví như, dạo trước anh trông thấy cô, chẳng qua chỉ
vì sự cố nhỏ trong mưa mà thôi.
Thật
ra, anh cũng ngạc nhiên sao mình lại dễ dàng nói cho mẹ biết về Lâm Nặc. Mà
thực tế anh quen cô chưa đầy một năm, vả lại...
Anh khẽ
mỉm cười có chút tự giễu liền bị Chương Vân Như bắt gặp, không khỏi tò mò bà
hỏi: "Cô ấy không giỏi giang sao? Hay là, cô ấy không để mắt đến
con?".
E sự
thật chính là ở vế sau, Giang Doãn Chính khẽ nhướn mày, hiểu rằng đây chẳng qua
chỉ là bước khởi đầu thôi.
Dường
như anh đã có dự cảm từ trước thế nên mới bình tĩnh như vậy.
Anh
nghe thất giọng nói ôn tồn của Chương Vân Như vang lên bên tai: "Từ nhỏ
đến lớn, có cái gì con muốn mà không có được đâu...".
Ti
vi đang phát chương trình tư vấn tâm lý tình cảm, đoạn đối thoại giữa người dẫn
chương trình và khách mời, bà Lâm ngồi trên sofa xem say sưa.
Lâm Nặc
bước ra khỏi phòng, liếc nhìn tỏ vẻ xem thường: "Tình cảm đã không còn
nữa, liệu có thể cứu vãn được ư?". Thấy bà Lâm quay sang, cô lại nói:
"Cứ dây dưa lằng nhằng e là sẽ càng bị đối phương coi thường".
"Xem
ra con suy nghĩ thoáng ghê nhỉ", bà Lâm không nhịn được cười phá lên. Hai
mẹ con xưa nay vẫn trò chuyện như bạn bè.
"Thuận
theo tự nhiên thôi", cô ngồi xuống, vẻ mặt dửng dưng, "