iên đó, lẽ dĩ nhiên cô chưa bao giờ trông thấy.
Nếu như
nói trong lòng không có chút cảm giác gì cũng chẳng phải, dù sao thì anh cũng
xuất sắc như thế, trong mắt nhiều người anh ở tít trên cao xa vời vợi không
cách gì với tói. Còn anh từng đứng dưới ký túc xá người qua kẻ lại đợi cô, dẫn
cô đi ăn trong nhà hàng bình đân, rẻ tiền. Cô từng trông thấy nụ cười mỉm của
anh và vẻ chuyên tâm khi lái xe nữa...
Tựa như
lần gặp gỡ vô tình đó.
Chỉ một
cái nhìn thoáng qua trong khuôn viên nghĩa trang trên đỉnh núi cùng lần cô vội
vã bỏ chạy trong hành lang KTV. Dạo đó, ai dám nghĩ sẽ có ngày hôm nay chứ?
Việc
này Lâm Nặc vẫn chưa kể với ai, ngay cả Hứa Tư Tư, cô bạn "tâm giao"
thân thiết cũng không phải ngoại lệ.
Mỗi tối
cô vẫn thường nói chuyện điện thoại với Từ Chỉ An. Qua giọng nói cô cũng có thể
nhận ra công việc của anh không được thuận lợi lắm. Thật vậy, ưu tú xuất sắc ở
trên ghế nhà trường thế nào cũng không có nghĩa là bước ra xã hội cũng thuận
lợi như thế.
Nhân
tài ở Dung Giang đầy khắp, mối quan hệ giữa đồng nghiệp tuy thật lòng đối đãi
nhau cũng có nhưng đa phần vẫn là đề phòng và bảo vệ bản thân. Người mới chân
ướt chân ráo bước ra xã hội, đâu phải ai cũng tốt số, có thể tiếp tục thuận
buồm xuôi gió như thời đi học chứ?
Lâm Nặc
cảm thấy rối bời, làm việc càng chăm chỉ hơn, cô vẫn tự nhắc nhở bản thân không
được để sai sót.
Mãi đến
một ngày phải chuyển báo cáo của Giám đốc Lý lên trên cô mới lại đối mặt với
Giang Doãn Chính.
Phòng
họp nhỏ cạnh phòng Tổng giám đốc, khói thuốc vấn vít vờn quanh, cô vừa bước vào
ánh nhìn đầu tiên dừng ngay ở một người trong số đó.
Hôm ấy
Giang Doãn Chính mặc ái sơ mi màu xám nhạt tựa lưng vào chiếc ghế bành rộng lớn
hút thuốc, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng. Nghe tiếng gõ cửa, anh khẽ lên tiếng
đáp lại, trông thấy người bước vào là Lâm Nặc, nét mặt vẫn chẳng thay đổi, chỉ
có ánh mắt là dịu lại, ngừng trong giây lát rồi anh dập tắt điếu thuốc trên
tay.
Lâm Nặc
nhìn anh, rồi mới chú ý còn hai người khác đang ở phòng họp nữa.
Đều là
những người đàn ông trẻ tuổi, hiển nhiên khi cuộc trò chuyện bị vắt ngang ai
nấy đều đổ dồn ánh mắt về phía cô. Ngược lại, cô không tiện nhìn chăm chăm vào
họ chỉ thoáng liếc nhìn, gật đầu chào rồi tiến đến phía trước đưa tài liệu cho
sếp.
Giang
Doãn Chính nhận lấy, tiện tay lật ra, nói: "Cảm ơn", giọng hơi khàn.
Khoảng
cách gần như vậy, lúc này Lâm Nặc mới để ý thấy sắc mặt của anh không tốt,
không giấu được vẻ mệt mỏi nhưng khóe mắt lại sắc nhọn lạnh lùng, rất khác ngày
thường.
Công
việc đã xong, chẳng thể nán lại quá lâu, cô khẽ nói: "Đừng khách sáo,
Giang Tổng, tôi xin phép ra ngoài".
Cửa
phòng đóng lại, Giang Doãn Chính mới rút thuốc lá ra châm lửa hút, dửng dưng
nói: "Chuyện này, các anh không có cửa nhúng tay vào đâu!".
Ngồi cả
buổi sáng, sự nhẫn nại của Giang Doãn Bình dần cạn, lúc này vừa nghe anh nói,
không khỏi trầm ngâm: "Mọi người đều là cổ đông, e là có nhúng tay vào
được không chẳng đến lượt cậu nói đâu".
Giang
Doãn Chính không nổi giận, chậm rãi búng búng tàn thuốc rồi mới nhìn về phía
anh cả: "Nhưng hiện giờ Tổng giám đốc của Dung Giang là em".
"Thế
thì sao?"
"Chẳng
sao cả", anh đứng dậy bước đến bên bức vách ngăn bằng kính có hình nửa
vòng cung, mắt đón lấy màn mây đen dày đặc trên không trung: "Nếu từ đầu
đã giao công ty cho em, vậy thì mọi việc trong nước phải do em quyết định. Cũng
giống như mấy năm nay, em chưa từng hỏi qua quyết sách của công ty các anh ở
hải ngoại".
Giang
Doãn Bình sa sầm mặt định mở miệng nói thì bị người bên cạnh ngăn lại.
Giang
Doãn Hạo chậm rãi nói: "Anh ba, không phải là anh không biết, gần đây ông
nội không mấy hài lòng với cách làm việc của anh. Lần trước anh và ông nội cãi
nhau trông điện thoại em ở cạnh đã nghe thấy rồi".
Giang
Doãn Chính không quay lại, chỉ hỏi: "Vậy thì sao?".
"Thế
nên xem ra cuộc hôn nhân hai nhà Giang - Diệp đã không thể tránh được nữa
rồi."
Trầm
mặc trong giây lát, Giang Doãn Chính vẫn quay mặt ra ngoài cửa sổ, để mặc điếu
thuốc kẹp giữa hai ngón tay chầm chậm cháy.
"Ai
là giám đốc thì người đó có quyền quyết định, việc này em không quan tâm."
Người
có dáng vẻ trẻ trung tuấn tú ấy đứng phắt dậy, Giang Doãn Hạo bỏ tay, liếc nhìn
anh cả đang trong cơn thịnh nộ, cười nói, "Em chỉ phụng mệnh đến đây làm
thuyết khách thôi", rồi đưa tay nhìn đồng hồ, "Xin lỗi, em có hẹn,
các anh cứ tiếp tục trò chuyện". Nói rồi Giang Doãn Hạo liền bước ra khói
phòng họp.
Giang
Doãn Bình cũng đứng lên. Trước khi rời đi chỉ nói, "Có Diệp gia là chỗ dựa
cũng chưa chắc đã vững như núi Thái Sơn đâu", giọng điệu vô cùng châm
biếm.
Giang
Doãn Chính quay lại, khẽ cười lạnh.
Cả buổi
sáng, anh không để lộ chút biểu cảm nào như lúc này, gương mặt thanh tú tỏ vẻ
khinh khỉnh.
Chậm
rãi rít hơi thuốc cuối cùng, anh nói: "Em có làm bất cứ việc gì cũng chẳng
cần để ý đến những người không liên quan". Rồi anh dụi điếu thuốc vào gạt
tàn và đi ra ngoài.
Mãi đến
giờ nghỉ trưa hôm ấy, Lâm Nặc mới biết thân phận của hai n