i anh cô, sau này nếu kết hôn với anh cô, trở thành chị dâu cô, cho cô tức
chết luôn!
Đương nhiên Mao Lệ không thừa nhận điều này, mặc dù cô bị một cái tát, nhưng
nghĩ đến việc lại được chung sống với Triệu Thành Tuấn, nỗi giận buổi chiều
nhanh chóng tiêu tan. Đúng, cô luôn ngưỡng mộ những mối tình sóng gió sinh tử
trong phim, nhưng trong cuộc sống hiện thực cô không muốn trải qua sóng gió như
thế cô chỉ muốn sống cuộc đời bình an, hai người, hai trái tim, mọi lời nói dù
ngọt ngào đến mấy cũng không bằng được ở bên nhau.
“Triệu Thành Tuấn, em không tự cho mình là người thuần khiết, nhưng em vẫn
thích tình yêu chung thủy, một khi gửi gắm vào ai có nghĩa là suốt đời không
thay đổi, nếu không có nguyện vọng đó, không nên sống với nhau. Trong vấn đề
này, em đã từng được bài học đau đớn, em thừa nhận trước đây em đã làm nhiều
chuyện ngốc nghếch, từng bị tổn thương, cũng từng làm tổn thương người khác, em
không nên mang ý nghĩ ngây thơ như vậy để yêu, nhưng con người nên có hy vọng
vào cuộc đời, nếu không, sống có nghĩa gì, anh nói xem.”
“Em nghĩ được như vậy thật là hiếm.” Triệu Thành Tuấn không thể không động
lòng, người nhẹ nhõm: “Anh tưởng em cho anh là kẻ lừa đảo, không bao giờ còn
tin anh nữa?”
“Không đâu, Triệu tiên sinh khiêm tốn rồi, nhìn chung có thể coi tiên sinh là
người tốt, tiên sinh và tôi ở bên nhau rốt cuộc xuất phát từ mục đích gì thực
ra không quan trọng, cuộc đời vốn không có yêu vô cớ, cũng không có hận vô cớ,
tiên sinh thấy thế nào?” Nói xong cô cười phá lên.
Triệu Thành Tuấn cũng cười: “Cảm ơn em đã hiểu như vậy. Mao Lệ, em nói muốn ở
bên anh, vậy hãy đến đi, anh đợi.”
Tối đó Mao Lệ chuyển đến căn hộ của Triệu Thành Tuấn. Anh mở cửa cho cô, hai
người một người đứng trong cửa một người đứng ngoài cửa, bốn mắt nhìn nhau, quá
nhiều lời không biết bắt đầu từ đâu, sống mũi Mao Lệ cay cay, khoảnh khắc đó có
muốn vàn day dứt, một phút trước cô còn vui như con chim én, một phút sau lại
buồn bã hoang mang. Cô nhìn anh, ánh mắt kiên định, nói từng chữ rõ ràng: “Hôm
nay em đến là không định lại ra đi, anh nhất định phải nói với em, anh sẽ không
để em ra đi lần nữa, cả đời chúng ta sẽ bên nhau, nếu không em sẽ không bước
qua bậc cửa này.”
Triệu Thành Tuấn dang tay về phía cô: “Tất cả thời gian còn lại trong đời, anh
đều trao em, có đủ không?”
“Tất cả thời gian còn lại trong đời, anh đều trao em...” Một câu bình thường mà
lay động tâm can, nước mắt Mao Lệ làm nhòa bóng người trước mặt, ánh đèn ấm áp
từ phòng khách phía sau hắt tới, trông tựa như lưng anh phát sáng, vô số lần cô
mơ thấy anh giang tay về phía cô như vậy, đó là vòng tay anh, cô lại luôn không
thể chạm tới, thường bước lên một bước là rơi xuống vực thẳm không đáy, sau đó
sực tình, mặt đầy nước mắt. Lúc này nhìn cảnh tượng quen thuộc, cô lại tưởng
đang mơ, đắn đo không dám bước lên, sợ lại rơi xuống vực.
“Vào đi, sao còn ngây ra thế!” Anh mỉm cười kéo cô vào phòng.
Cánh tay ấm áp và mạnh mẽ vòng quanh cô, trong phút chốc cả thế giới tràn ngập
hơi ấm của anh, cô không thể ngăn được nỗi xúc động trong lòng, bíu chặt lấy
anh, bập bẹ: “Nói phải giữ lời.”
“Anh đã bao giờ dối em?” Anh ôm cô khư khư như tìm được báu vật đã mất, tham
lam hít mùi thơm trên tóc cô: “Mao Lệ, em phải tin anh!”
“Tin, em tin!” Mao Lệ ép vào ngực anh, cảm giác toàn thân dần dần tan ra, cô
biết anh không phải là người biết thể hiện, rất ít nói những lời yêu đương như
vậy, nhưng anh đã nói rất trang nghiêm, từng chữ đều nóng bỏng, như đóng dấu
vào lòng cô. Cô ngửa mặt nhìn anh, mắt nhòa ướt, miệng lại cười: “Anh ngốc thật
không biết phụ nữ cần dỗ dành sao, nếu anh sớm nói ra chúng ta đâu đến nỗi xa
nhau lâu như thế?”
Anh mỉm cười, hôn cô: “Bây giờ dỗ vẫn kịp!”
Tất cả lại bắt đầu như mới. Tình cảm không chịu được sự mỏi mòn, lưỡi
dao thời gian rất vô tình, cho dù khó được dài lâu, hãy trân trọng những gì
trước mắt, cho dù ngày mai tận thế, ít nhất bây giờ vẫn ở bên nhau.
Thòi gian này, Mao Lệ nếu không đi làm thì đều đến căn hộ của Triệu Thành Tuấn
hưởng thụ thế giới của hai người, Triệu Thành Tuấn cũng tận dụng mọi thời gian
ở bên cô, nhất là ngày cuối tuần, hai người không ra khỏi phòng, cơm gọi người
đưa vào, rỗi thì xem băng đĩa, dính như keo là sự ví von thích hợp nhất đối với
hai người lúc này. Bây giờ anh chẳng nghĩ gì hết, chỉ cần có thể ở bên nhau,
cùng cô sống thực sự một ngày là được. Mỗi chủ đề nhạy cảm nào đó không thể đề
cập, có thể tránh thì tránh, anh không muốn quanh quẩn ở những vấn đề cũ, tình
cảm có khi càng gỡ càng rối, dứt khoát gạt đi, cuộc sống sẽ đơn giản hơn.
Mao Lệ cũng nghĩ thế bởi vì cô rất sợ rắc rối, không muốn nghĩ những chuyện
phức tạp, về điểm này cơ hồ hai người có quy ước ngầm, chỉ cần vui vẻ bên nhau,
cho nên thời gian này trở thành những ngày đẹp nhất không thể lặp lại trong đời
anh, nồng nàn như mật, đặc quánh không tan, ở bên nhau dù chẳng làm gì dường
như không khí cũng ngọt ngào như mật.
Rõ ràng Triệu Thành Tuấn làm nhiều việc để chiều ý cô, ví dụ ăn tối xong