g? Sau khi em mất tích hai
bác ra nước ngoài định cư, anh cũng chưa từng gặp lại.”
Lòng tôi thất thần, mờ mịt nhìn anh ta, nụ cười anh ta
cứng đờ: “Đừng nói là em không sống cùng hai bác.”
Tôi không nói gì.
Anh ta thu lại nụ cười, cau chặt đôi mày: “Anh biết
năm đó em bỏ nhà, ngoài việc … vì có bầu, còn vì không thể chấp nhận sự thật em
không phải con ruột của hai bác, có thể hai bác không phải cha mẹ ruột của em,
nhưng cũng đã nuôi dưỡng em đến năm mười tám tuổi, em có biết tin em chết khiến
hai bác bị đả kích thế nào không?”
Đầu tôi nổ tung, trong nháy mắt không biết là cảm
tưởng gì.
Từ trước đến giờ tôi cũng đã từng tưởng tượng xem mảng
ký ức cũ của mình thế nào, nhưng chưa bao giờ nghĩ được nó lại phức tạp đến
vậy, tình yêu như trong tiểu thuyết Quỳnh Dao, tình cảm gia đình như phim Trái
Tim Mùa Thu, khó trách Phùng Tiểu Cương(2) nói cuộc sống còn sâu sắc hơn nghệ
thuật. Nhưng tình cảnh này, rõ ràng mỗi câu nói của Trình Gia Mộc đều logic,
nhưng tôi thấy rất khó tin, cũng không cảm giác được chân thật. Quay đi quay
lại mới chỉ có tám năm, nhưng tám năm này đã thực sự xảy ra, phía trước khoảng
thời gian này, nghe anh ta nói, tôi có cảm giác như đang nghe chuyện kiếp trước
vậy. Đương nhiên cũng có thể trong khi anh ta trình bày, những năm tháng tôi đã
quên đi kia đã xảy ra rất nhiều sóng gió, không thể làm cho con người ta có cảm
giác gần gũi, càng như một quyển tiểu thuyết với lối viết khoa trương nào đó.
Tôi nói: “Anh đừng lo lắng, từ trước đến nay tôi ở
cùng với họ. Tôi sẽ kết hôn với… Stephen, tôi sống rất được. Chuyện quá khứ đã
qua rồi, a, nghe nói anh cũng đã kết hôn.”
Anh ta chăm chú nhìn tôi trong chốc lát, dường như
nghiên cứu xem trong lời nói của tôi có bao nhiêu phần đáng tin. Nhưng biểu
hiện của tôi thẳng thắn, chân thành, thật làm cho anh ta không có cách nào
không tin được.
Anh ta cúi đầu ừ một tiếng: “Vậy là tốt rồi.” Trầm mặc
hai giây, nhớ ra gì đó, nói: “Em còn chưa gặp vợ anh, khi nào đưa cô ấy đến gặp
em.”
Tôi gật đầu nói: “À, được.”
Từ đó về sau hai chúng tôi không nói chuyện. Trình Gia
Mộc vẫn nhíu mày trầm tư như đang ở chốn không người, Chu Việt Việt vài lần lấy
áo len ra, rồi lại yên lặng thu về. Anh ta không có ý trở về chỗ ngồi của mình,
tôi và Chu Việt Việt khó mà nói được, chỉ trao đổi qua ánh mắt.
Chu Việt Việt dùng ánh mắt nói: “Hai người có chuyện
gì vậy?”
Tôi dùng ánh mắt trả lời: “Không có việc gì, không có
việc gì, chờ anh ta đi rồi mình sẽ giải thích với cậu.”
Nhan Lãng lấy từ trong túi ra bộ bài, khịt khịt cái
mũi nói: “Chúng ta chơi vài ván đi.”
Chu Việt Việt khó khăn đẩy bộ bài của Nhan Lãng ra,
đưa mắt dò xét Trình Gia Mộc, giả bộ chính trực nói: “Chơi bài ít người không
vui, chúng ta tâm sự về cuộc đời, tâm sự về tình người một chút đi.”
Nhan Lãng đầu cũng không ngẩng: “Thời đại này mọi
người cũng thật thích tâm sự, nhưng ai đi tâm sự về cuộc đời. Nhưng có thể tâm
sự về tình người, tâm sự về người trước, sau đó tâm sự đến tình sau.”
Chu Việt Việt chỉ Nhan Lãng hồi lâu không nói nên lời.
Tôi nhìn Nhan Lãng, cảm thấy da đầu run lên, nhẫn nại
nửa ngày mới nói: “Ai dạy con?”
Nhan Lãng vô tội nói: “Ba.”
Tôi nói: “Không phải con vẫn gọi ba nuôi sao? Ba là để
tùy tiện gọi hả?”
Nhan Lãng không kiên nhẫn nói: “Chỉ là xưng hô thôi
mà.”
Trình Gia Mộc liếc nó một cái, thản nhiên nói: “Tính
cách này thật giống Stephen.”
Trình Gia Mộc xuống một ga nhỏ, trước khi xuống tàu,
chúng tôi trao đổi số di động.
Chu Việt Việt nói: “Tống Tống, hai người mới nói
chuyện trước đây của cậu hả? Cậu nhớ lại không?”
Tôi mờ mịt nhìn nóc xe lắc đầu: “Làm sao nhớ được?
Nghe nửa hiểu nửa không, nói không chừng anh ta nhận lầm người cũng nên.”
Chu Việt Việt giật mình chỉ vào tôi: “Vậy mà còn giả
như cậu chính là Bánh Trứng kia vậy, nói cái gì mà cuộc sống rất tốt, còn có
thể cùng cái người gì đó kết hôn?”
Ngoài cửa sổ, một gốc cây khô không biết tên, bên trên
vướng một chiếc diều rách nát, tôi nhìn gốc cây khô ngày càng lùi xa, sắp xếp
lại từ ngữ biểu đạt ý kiến của mình: “Như vậy anh ta sẽ không đến quấy rầy cuộc
sống của mình nữa, cứ coi như mình chính là Bánh Trứng, cũng sẽ không có ai đến
quấy rầy cuộc sống của mình. Hai mẹ con mình vất vả lắm mới có thể bắt đầu cuộc
sống bình thường, không có sức chống lại bão táp nữa rồi.”
Chu Việt Việt lấy bộ bài từ tay Nhan Lãng, nhìn tôi
một lúc lâu: “Có đôi khi mình không thể hiểu được cậu.”
Nhan Lãng xùy một tiếng: “Dì đã không hiểu quá nhiều
người rồi.” Lại quay đầu hỏi tôi: “Mẹ, mẹ chọn cái gì? Theo hay bỏ bài?”
Tôi nghĩ rồi đáp: “Theo.”
Tôi hiểu tại sao Chu Việt Việt nói không thể nào hiểu
được tôi. Thứ nhất, bản thân cô ấy vốn không phải bị mất trí nhớ, nên không thể
đồng cảm được, thứ hai, con người cô ấy vốn phi logic, không thích hợp làm nghiên
cứu. Tôi cũng từng giống những bệnh nhân mất trí nhớ khác, đối với việc khôi
phục trí nhớ có một sự chấp nhất mãnh liệt, không biết mình là ai thì không thể
yên tâm. Nhưng đối mặt với ký ức đã mất của bản thân thì lại sợ hãi