đến rồi.
Dường như đã rất lâu rất lâu rồi ta chưa được ngủ
thoải mái như vậy. Trong mộng, thế giới kia vẫn chân thật gần gũi giống như hô
hấp của ta. Nó gần như thế ấm áp như thế, bên người ta vẫn còn có anh ta, cô ta
cùng với bọn họ tồn tại. Cuộc sống của ta như trước tràn ngập màu trắng và đen,
trong trí nhớ chất đầy những thứ màu xám, quá hạn, trí nhớ tốt đẹp.
Cuộc sống chân thật như thế, nhưng ta lại không cảm
giác được trái tim mình đang đập, không hề có sức sống.
Đúng vậy, ta chết .
Ta lãnh đạm tự do trong giấc mơ của mình, lúc ánh sáng
xuất hiện ta không chút do dự cất bước đi đến, sau đó bình tĩnh mở to mắt nhìn
nóc màn màu xanh. Ta thử giật giật ngón út của mình, cuối cùng buồn cười phát
hiện, thì ra mình vẫn còn giữ thói quen làm cái hành động của bệnh nhân này.
Trước kia, cứ sau khi hôn mê tỉnh lại, việc đầu tiên ta làm đó chính là dùng
động tác rất nhỏ này kiểm tra xem mình có vô lực hay không.
Ta không thể không thừa nhận ta chán ghét bệnh tật,
rất chán ghét.
Ta nghĩ, nếu lúc sinh ra có thể tự chọn một cái năng
lực, như vậy ta nhất định sẽ chọn cho mình cái gọi là “Không bệnh”. Ta cầu
chính mình cả đời không có bệnh, không hề trải qua đau đớn.
Ta đang ngơ ngác nhìn nóc màn đến xuất thần thì cửa bị
một người nhẹ nhàng đẩy ra, sau đó tiếng bước chân nhỏ vụn đi đến gần bên
giường. Người tới nhìn thấy ta tỉnh vui mừng kêu ra tiếng:“Công chúa, người
tỉnh!”
Ta hơi hơi nghiêng mặt nhìn người tới, miệng bánh trẻo
mặt quả táo, thì ra là Tế Tế. Ta không đáp lại lời nàng, chỉ nhìn tới nhìn lui
đánh giá căn phòng một lúc mới khô khan hỏi:“Tế Tế, chúng ta chuyển cung điện
?”
Tế Tế xoay người thuần thục đem khăn tới trước mặt ta,
ngữ khí nhẹ nhàng nói:“Làm gì có chuyện đó, đang êm đẹp đổi cung điện làm gì.
Công chúa thật sự là quý nhân hay quên, một chút cũng không nhớ đây là đâu
sao?”
Ta nhắm mắt lại để nàng lau mặt cho ta, trong lòng
nghĩ, làm sao ta lại có thể không biết đây là đâu. Trước khi mười tuổi, dường như
ngày nào ta cũng bị Vũ Văn Duệ mang theo chơi đùa, mà phòng của hắn đương nhiên
ta không xa lạ. Tuy rằng đã ba bốn năm ta không tới nơi này, nhưng đối với bài
trí nơi đây phải gọi là ấn tượng khắc sâu.
Cái màn tinh xảo kia tuy rằng đã được thay mới, nhưng
vẫn như trước là màu xanh lam nhìn cực kỳ lịch sự tao nhã trong trẻo. Cái
chuông gió đứng yên kia tuy rằng đã cũ kỹ những vẫn được treo ở đầu giường lớn
chạm trỗ hoa văn. Cái bàn cổ nhỏ chân ngắn đầu kia vẫn được trải bằng cái khăn
bàn mà ta cùng Vũ Văn Duệ tự tay thêu chữ.
Những thứ này đều đã cũ nhưng vẫn được giữ gìn cẩn
thận. Đây là Vũ Văn Duệ nhớ tình bạn cũ mà ôm ấp tình cảm. Nhưng mà, thật sự
mấy thứ này không phù hợp với con người hắn.
Chậc chậc, thằng nhãi này quả nhiên rối loạn.
“Công chúa, chuyện lần này người làm thật sự là quá
đáng, sao có thể một chút tin tức cũng không thèm để lại liền biến mất? Người
có biết nô tỳ lo lắng cho người biết bao nhiêu hay không, rất sợ người sẽ xảy
ra chuyện!?” Tế Tế mở miệng thầm oán,“Tuy rằng nô tỳ biết mệnh người quý giá
phúc khí sẽ không xảy ra chuyện, nhưng vẫn tránh không được nghĩ đông nghĩ tây.
Cuối cùng người cũng trở về, bây giờ nô tỳ mới nhẹ nhàng thở ra được, nhưng
người có biết mấy ngày này nô tỳ đã trải qua như thế nào không? Buổi tối ngủ luôn
có thói quen muốn đứng dậy nhìn người, nhưng khi xốc chăn lên liền lập tức nhớ
lại người không có ở đây. Nằm xuống lại suy nghĩ, không biết người ngủ có tốt
không, có đá chăn không, cuối cùng vẫn phải miễn cưỡng ép buộc chính mình đi
ngủ. Sáng ngày hôm sau theo thường lệ đứng dậy chuẩn bị cho người, sau đó ta
lại ngẩn người nhìn chậu nước.”
Ta nhìn hai mắt tức giận của Tế Tế ngơ ngác mở
miệng,“Tế Tế.”
Tế Tế dừng lại oán giận,“Làm sao vậy?”
Ta dụi dụi hai mắt của mình ngáp một cái,“Lúc ta ngủ
không có đá chăn.”
Tế Tế nhất thời cười chớp mi,“Điều này nô tỳ đương
nhiên biết, nô tỳ chính là muốn nói cho công chúa biết nô tỳ rất nhớ người mà
thôi, công chúa đừng bắt bẻ nhanh như vậy.”
Ta nhìn nàng lắc đầu,“Lời này không thể nói lung tung,
nếu để người khác biết, ta sẽ bị chê cười.”
Tế Tế che miệng cười khẽ, “Xem ra công chúa còn biết
giữ thanh danh của mình, thật tốt, tốt lắm.” Nàng vươn ngón tay ấn ấn huyệt
Thái Dương của ta, động tác thành thạo lực đạo thích hợp xoa bóp,“Công chúa cứ
yên tâm đi, việc người mất tích đã được đại công tử cùng thất công tử che dấu.
Đại công tử nói với người ngoài là hắn mang người đến phủ chơi vài ngày, người
ngoài đương nhiên không biết tình hình thực tế. Người trong cung này một chút
cũng không rảnh đi điều tra chuyện của người. Họ thấy người cùng đại công tử
cảm tình rất tốt nên cũng không hỏi nhiều. Nếu bây giờ công chúa đã trở về, vậy
thì chúng ta cũng nhanh chóng hồi cung thôi. Dù sao phủ Vũ Văn cũng không phải
là cung điện nhỏ của chúng ta, ở đây cũng có nhiều thứ không tiện.”
Ta đương nhiên hiểu được ý của nàng, “Đại biểu ca trở
về khi nào?” Ta nhớ không lầm thì bây giờ hắn phải ở Tô Châu mua sắm vải vóc
cho hoàng cung.
“Công chúa