a thầm nghĩ khuyên hắn, đừng đến cuối cùng
quay đầu nhìn lại mới phát hiện thứ mình muốn đã không còn nữa, chỉ có thể hối
hận.
Con người luôn như vậy, có thể lý giải thống khổ của
người khác, nhưng không thể chân chính cảm động lây.
Ước chừng một lúc lâu sau thì kiệu ngừng lại, một
người bộ dáng tổng quản tiến lên hướng ta vấn an, sau đó mang ta đi trong sân,
nhìn ta nói: “Công chúa không ngại thì rửa mặt chải đầu trước một phen, xong
rồi nô tài sẽ mang người đi gặp hoàng thượng.”
Ta gật đầu, phối hợp đi theo vài cung nữ vào phòng.
Một hồi rửa mặt chải đầu sau đó ta lại cùng vị tổng quản kia quẹo đông quẹo tây
nửa khắc, cuối cùng đứng ở trước ngự thư phòng.
Tổng quản cúi đầu nói: “Hoàng thượng đang ở bên trong
chờ công chúa, công chúa mời vào.”
Ta nói:“Ừ.”
Ta đẩy cửa bước vào, Tô Kì đang cầm tấu chương đọc
chăm chú, sương khói lượn lờ vờn quanh hắn, làm cho hắn có thêm vài phần mờ ảo.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, môi mỏng nhợt nhạt gợi lên, “Công chúa đến đây, ngồi
xuống bên này đi.”
Ta theo lời đi đến đối diện hắn ngồi xuống.
Hắn buông quyển sổ con trong tay, mắt hoa đào tinh xảo
tràn đầy ôn hòa, “Không biết hôm qua công chúa bảo Mạnh cô nương nói với trẫm
những lời đó...... là ý gì?”
Ta cười cười, “Hoàng thượng nghĩ sao?”
Ngón tay thon dài của hắn xẹt qua tấu chương bên cạnh,
mắt hoa đào híp lại nói: “Thứ trẫm muốn nhiều lắm, cho nên nhất thời đoán không
được rốt cuộc công chúa muốn nói đến thứ gì.”
Ta cũng lười vòng vèo với hắn, nói thẳng: “Tàng bảo đồ
của Vân Di và Vân Chiến, đổi hai người, Vũ Văn Duệ và Linh Diệu Nhi.”
“Tàng bảo đồ của Vân Di và Vân Chiến?” Trong mắt hắn
nhất thời có chút phức tạp, “Công chúa thật đúng là hào phóng.”
Ta thản nhiên nói: “Chúng nó đối với ta chỉ là hai
mảnh giấy phế.” Nhưng đối với bọn họ lại là bảo bối vô song.
Hắn có chút đăm chiêu vuốt cằm, lại nói: “Công chúa
cảm thấy trẫm sẽ đồng ý trao đổi?”
Ta chậm rãi nhếch môi, “Như vậy...... Người không đồng
ý sao?”
Trên mặt hắn dần dần hiện lên ý cười, giọng nói từ
tính: “Trẫm đồng ý.”
Ta nhún vai, này không phải kết quả cuối cùng sao.
Hắn gõ nhẹ mặt bàn, “Công chúa không sợ trẫm lấy bảo
đồ rồi sẽ không thả người sao?”
“Không sợ.” Ta cười lắc đầu, “Ta sẽ không cho hoàng
thượng có cơ hội làm điều đó.” Nếu ta có thể ra điều kiện này thì đương nhiên
đã suy nghĩ kỹ, ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo là chuyện ngu xuẩn mà ta
không thích làm.
“Tốt lắm, vậy định như thế đi, hai mảnh bảo đồ đổi Vũ
Văn Duệ cùng cái kia Linh Diệu Nhi.”
“Được.” Ta bình tĩnh nhìn hắn,“Trước đó ta muốn gặp Vũ
Văn Duệ một lần.”
“Khi nào?”
“Ngay bây giờ.”
Hắn suy tư,“Được, trẫm đi với công chúa.”
Ta đứng dậy, tay phải lại bị người giữ chặt, ta quay
đầu nhìn Tô Kì một tay chống bàn một tay lôi kéo ta.
“A Lam.” Hắn thở dài, lộ ra vẻ sủng nịch ta quen thuộc
cùng bất đắc dĩ, “Thật sự không nhận ta nữa sao?”
Ta ngẩn người, cắn cắn môi gọi: “Thất ca.”
Tô Kì đi đến bên người cúi xuống nhìn ta, cười khổ
nói: “Tiểu ngốc tử, rốt cuộc cũng chịu gọi ta?”
Lúc ta nghe thấy câu “Tiểu ngốc tử” đã lâu không nghe
kia, trong lòng lập tức nảy lên một trận cảm xúc khó có thể dùng ngôn từ để
hình dung, đau khổ chát chát đặc biệt khó chịu. Ta rũ mắt xuống, “Bây giờ thất
ca đã không còn là thất ca, mà là hoàng thượng Vân Trạch.”
“Đúng vậy, hoàng thượng Vân Trạch.” Giọng nói hắn rất
bất đắc dĩ, “Mà muội là Vân Di ngũ công chúa, chúng ta không phải huynh muội mà
là kẻ thù, đúng không?”
Ta trầm mặc một hồi, cuối cùng gật gật đầu.
Hắn xoa xoa mái tóc của ta, “Nha đầu ngốc, cần phân
biệt rõ ràng như vậy sao?”
Ta đè cái tay đang lộn xộn của hắn lại, nâng mắt nói:
“Dĩ vãng chúng ta cứ nghĩ sinh nhật huynh là vào mùa xuân, lại không biết ngày
đó căn bản không phải là ngày sinh nhật thật sự của huynh. Nay...... Thất ca,
tuy chậm một ngày, nhưng muội vẫn muốn nói với huynh một câu, sinh nhật vui
vẻ.”
Mắt hoa đào xinh đẹp của hắn lóe lóe, một tay ôm lấy
ta, cúi đầu nói: “Nha đầu ngốc, vẫn ngốc như vậy.”
Ta chợt cảm thấy một trận khổ sở, nhớ tới bộ dạng vô
tâm vô phế của Vũ Văn Tu trước kia, nhớ tới những ngày sống phóng túng mà Vũ
Văn Tu mang ta đi trước kia, nhớ tới bộ dạng Vũ Văn Tu hô to gọi nhỏ với ta
trước kia, nhớ tới bộ dạng Vũ Văn Tu bị ta biến thành dở khóc dở cười trước
kia...... Đều là Vũ Văn Tu trước kia, chứ không phải Tô Kì bây giờ.
“Hoàng thượng.” Ta đẩy hắn ra, lạnh nhạt nói:“Chúng ta
đi thôi.”
Khi Tô Kì ngẩng đầu cũng khôi phục vẻ trấn định vừa
rồi, ánh mắt trầm tĩnh như nước, “Đi thôi.”
Có một số việc tóm lại nếu đã trôi qua, thì rốt cuộc
không có cách nào tìm lại.
Tô Kì mang ta đi đến mật lao không phải là mật lao lần
trước Mạnh Thiểu Giác thẩm tra Vũ Văn Duệ, so với lần trước, nhà tù này rõ ràng
sạch sẽ hơn rất nhiều. Vũ Văn Duệ cũng không bị cột vào cái giá gỗ nữa, trên
người đã thay một bộ tù phục sạch sẽ, hơi hơi cong mình nằm trên cỏ rơm khô
ráo.
Ta ở ngoài cửa nhìn hắn hồi lâu, vẫn không nhúc nhích.
“Vào đi thôi.” Tô Kì cúi đầu nói: “Một khắc nữa trẫm
sẽ vào.”
Hắn để cho giá