một người bạn
của anh vừa mới đi, để lại một bao thuốc. Cô nhân tiện rút ra một điếu, thuần
thục châm thuốc rồi rít một hơi. Sau đó anh hỏi:
- Em vẫn hút thuốc hả?
- Không. - Cô nói.
Cô bỗng phát hiện sự nghiêm túc trên gương mặt anh,
còn chưa kịp đoán được là anh đang nghĩ gì thì anh đã giữ tay cô lại.
- Anh có thể nhìn những cô gái khác hút thuốc, nhưng
anh không thích thấy em cũng hút thuốc như bọn họ, bởi vì em là người anh quan
tâm.
Ngón tay kẹp điếu thuốc của cô phút chốc buông thõng.
Cô nhớ lại rất nhiều hồi ức đã qua, dần dần, cô hiểu ra, và cũng thấy cảm động
trước sự tận tâm của anh. Anh nói, nicotine chỉ khiến người ta tê dại tạm thời,
có vẻ như đang cứu vớt cảm xúc của con người, nhưng thực ra không phải. Thì ra
anh thực sự quan tâm tới cô, nếu không thì anh đã không nói thế, nếu không thì
anh giống như những người trước đây, thản nhiên nhìn cô hút thuốc, không chút
cảm giác, ngược lại còn có thể đưa cho cô điếu thứ hai. Từng cho rằng tự do tự
tại hút một điếu thuốc, nhất là khi đang ngồi trong bar và nghe nhạc Pháp,
nhưng bất luận thế nào thuốc lá cũng có ảnh hưởng tiêu cực, không ai thực sự
thích nó. nguyên nhân chìm đắm vào nó chỉ là vì muốn phát tiết, nhưng cô không
nên dùng cách này để phát tiết, bởi vì anh rất quan tâm tới cô.
Được người khác quan tâm sẽ khiến người ta một lần nữa
nhận thức lại thực giá trị của mình. Mặc dù giữa họ cũng có những khoảng cách,
nhưng chỉ cần nghĩ tới chi tiết kỳ diệu ấy là cô đã quên đi mọi gò bó của thế
tục. Trong biển người mênh mông, cô và anh gặp nhau, yêu nhau, món quà anh tặng
cho cô chỉ là từng mối quan tâm của anh bắt nguồn từ đáy tim, và anh đã phát
hiện chấp nhận sự khác thường của cô.
Có thể thay đổi một vài thói quen nên thay đổi vì
người mình yêu là minh chứng tốt nhất cho tình yêu, cô vẫn luôn cho là như vậy.
Cô không thể nào ngăn cản người khác hút thuốc, nhưng
trong cuộc sống của cô, có thể sau này cô cũng không thể nào châm thêm một điếu
thuốc nào nữa. Những nông nổi của tuổi trẻ như làn khói thuốc biến mất trong
không khí, không để lại dấu vết, chỉ để lại trong tim cô một cảm giác rất chân
thực.
Cô nhớ câu nói của Lưu Hoa, cuộc đời hạnh phúc không
phải là vì tiền tài, mà là vì có hy vọng, có việc để làm, có người để yêu.
Sau ba tháng quen nhau, họ tới đảo Tần Hoàng nghỉ cuối
tuần để thư giãn sau một tuần bận rộn.
Tiểu Liên yêu biển say đắm, bởi vì nơi đó có cát vàng
và nước xanh. Đứng bên ngọn núi Kiệt Thạch phía nam đảo Tần Hoàng ngắm biển là
tuyệt nhất. Khung cảnh hùng vĩ khiến cô nhớ lại câu thơ của Mao Trạch Đông:
“Chuyện cũ đã ngàn năm, uy vũ nay vẫn còn. Kiệt Thạch giữ bài thơ, gió thu lạnh
lẽo thổi. Nhân gian đã thay đổi”.
Lưu Hoa hỏi cô:
- Tại sao em lại thích biển?
- Bởi vì muốn gặp nó một lần chẳng dễ dàng gì, mà khi
em cuối cùng cũng được đứng trước mặt nó, em lại không nói được lời nào. Anh
biết câu chuyện về Tần Thủy Hoàng và biển
không? Năm ông ta ba mươi tám tuổi, sau khi hoàn thành đại nghiệp thống nhất
nước nhà, ông ta đã đến bên biển nhưng lập tức thấy hoang mang, bao nhiêu chiến
công hiển hách, vinh hoa phú quý mà ông ta đạt được khi ở trước biển dường như
chẳng còn ý nghĩa gì. Ông ta có thể ra lệnh lên núi xây Trường Thành, nhưng lại
bất lực trước biển. Biển đối với người đều bình đẳng, đứng bên bờ biển, cái
phần kích động nhất trong đáy tim đều sẽ được thể hiện hết. Hơn nữa, biển có
thể mang đi mọi thứ của anh.
- Em muốn nó mang đi cái gì?
- Những gì không như ý trước đây! Thực ra, mấy tháng
nay em rất vui, ngày kia là nhà hàng khai trương, em thấy hơi căng thẳng, nếu
không có anh, em...
- Đây là anh tự nguyện. – Anh nói. –Ngoài biển ra, em
còn thích gì nữa không?
- Không biết. –Cô lại quay đầu hỏi. –Nếu những con
sông không đổ ra biển thì sẽ có mùi vị gì nhỉ?
Anh nghi hoặc với câu hỏi của cô, không trả lời. Cô
bỗng dưng nhớ lại ngày trước nên mới hỏi như thế, nhưng cô không muốn làm anh
hoảng sợ.
Tối hôm đó, họ dựng một cái lều màu đỏ, ngồi trên bãi
cát ngắm sao. Tiểu Liên co người lại như muốn trốn tránh, trông mắt cô không
ngừng đảo đi đảo lại, không dám nhìn vào sắc mặt anh, chỉ biết nhìn chăm chăm
những chiếc cúc áo của anh. Cô bỗng dưng nhớ lại bức thư mà mình đã viết cho
tâm hồn mình rồi lại xé vụn, nhớ lại đoạn miêu tả thiên đường trong tác phẩm Thần
khúc của Dante mà cô rất thích: Ở Thiên phủ, những ngôi sao
mà mắt nhà thơ nhìn thấy đều tắt dần, chỉ còn lại ngôi sao cuối cùng. Tất cả
mọi người bước chân vào thiên đường đều mặc trên người trang phục trắng muốt,
xếp hàng trên một cái kịch trường hình tròn rất lớn, hình dáng của chỗ ngồi
không như hoa hồng, mỗi một linh hồn giống như một cánh hoa...
Anh ôm chặt lấy cô, khiến cô có chút gì đó như say
đắm, lại như muốn khóc, giống như người vừa rơi xuống nước túm được vào ngọn cỏ
cứu mạng, tâm trạng vừa mâu thuẫn vừa phức tạp. Bên bờ biển, bất cứ sự thay đổi
nhỏ nào trong tâm hồn đều hướng về sự vui vẻ, hơn ba tháng đã trôi qua như thế,
mọi ký ức về anh giống như một dòng suối nhỏ