ười anh, những bức
tranh trên tường cũng như đang tranh nhau nhìn anh, anh vẫn đẹp trai như thế,
một lòng một dạ như thế. Gương mặt của anh, phong độ của anh, cả vẻ cương nghị
nhưng vẫn rất dịu dàng của anh đều khiến anh trở nên thật nổi bật trong buổi
tối mùa thu này.
Kent Cander, ông vua nhạc Tango của Arghentina từng
nói:Con người rồi sẽ quay về với tình yêu ban
đầu của mình.
Cô lại nhớ tới một câu nói mà Phương Thành từng trích
dẫn: Tình yêu giống như một cái cây, rễ của nó đã
bám sâu vào đất, còn cành thì vươn lên bầu trời. Nó khiến con người tự do,
không hề sợ hãi, thân hình và trái tim đều bình đẳng như nhau.
Tình yêu với người khác từng chứa quá nhiều nỗi đau
tuyệt vọng, cô đã từng cảm thấy mình như đang đánh bạc, khát vọng nhưng lại
không biết rốt cuộc là mình cần cái gì, giờ đây quá nhiều trải nghiệm đã giúp
cô lại nhìn thấy ánh sáng của ngày mai. Nghĩ tới những điều này, trái tim cô
lại rưng rưng, trên gương mặt vẫn là nụ cười, nhưng anh lại phát hiện ra nỗi
đau của cô, nỗi đau này giống như những hạt trân châu được tích lại trong nhiều
ngày, giấu sâu trong tim và đi ra khỏi con đường nhân gian không có điểm kết
thúc.
Phòng tranh vẫn mở, đó là sự sinh tồn của nghệ thuật,
cô có thể từ bỏ hết mọi tài sản của mình, nhưng không thể từ bỏ cái phòng tranh
này. Mặc dù Đài Loan có một câu tục ngữ nói rằng muốn chết thì mở phòng tranh,
khiến cô cảm thấy mình như bị uy hiếp, nhưng cô vẫn sẵn sàng thử những thứ gì
mới mẻ. Nhiều năm sau, cô hy vọng công việc của mình có thể đi cùng với tình
yêu, trải qua bao nhiêu phồn hoa phú quý, cô chỉ muốn biểu lộ toàn bộ tình yêu
của mình. Có thể cảm nhận được nó suốt cả một đời chẳng phải là rất thần thánh
hay sao?
Mấy năm sau.
Hai năm trước Tiểu Liên mua biệt thự Vọng Bình, giờ
giá thành của nó đã tăng thêm năm mươi phần trăm. Hai năm trước, cô bắt đầu mở
thêm nghiệp vụ hôn nhân mới, giúp các cặp tân lang tân nương mới tổ chức xong
đám cưới được sống một cuộc sống như ở thiên đường, để họ nhận được lời chúc
phúc chân thành nhất của mọi người, trở thành hoàng tử và công chúa thực sự. Cô
và Phương Thành đều vô cùng hưng phấn với ý tưởng đầy sáng tạo của mình, mỗi
một lần sắp xếp, mỗi một niềm vui bất ngờ cho các cặp vợ chồng mới cưới đều đem
lại cho họ những cảm nhận khác nhau. Họ chưa tổ chức hôn lễ của mình, nhưng hôn
lễ trong tim họ thì còn náo nhiệt hơn bất cứ buổi hôn lễ nào đã từng tổ chức.
Giá nhà đất không thể cứ tăng mãi được, trong một năm
nay, biệt thự Vọng Bình đã bị trượt giá một chút. Sự thay đổi nho nhỏ trong giá
cả nhà đất và những cuộc thảo luận về tranh chấp nhà cửa ở khắp mọi nơi khiển
Tiểu Liên có một cảm giác nguy hiểm nhất định. Cô phân tích rằng, từ sau khi cô
tốt nghiệp đại học và đi làm, sự phát triển kinh tế luôn theo chiều hướng đi
lên, mậu dịch xuất khẩu không ngừng phát triển trong môi trường mở rộng, cô dựa
vào xuất khẩu đã tích lũy được một ít tài sản; trong mấy năm đầu tiên khi nhà
hàng ăn uống của cô phát triển mạnh, cô cũng đã tạo ra tiếng tăm cho nhà hàng;
khi các công ty lớn đua nhau tới Thượng Hải kinh doanh, các nhãn hiệu tới
Thượng Hải tổ chức tuyên truyền, cô cũng có ít nhiều thành tích trong lĩnh vực
tư vấn; khi thị trường nghệ thuật nước nhà lên tới đỉnh cao, nguồn tranh và các
khách hàng tới với phòng tranh của cô nhiều không kể xiết. Nhưng cô bỗng cảm
thấy liệu mọi thứ cứ tốt mãi như thế không? Cô quyết định thay đổi một chút.
Cô biết, sau khi có tài sản mà không biết lợi dụng nó
thì thật là bất hạnh. Cuộc sống của cô thúc đẩy sự nghiệp của cô, và lại thăng
hoa lên thành một cuộc sống đẹp như mơ.
Từ khát vọng có sự tự do tình cờ tới sự bình yên tất
yếu, quá trình của nó thật khó có thể quên được.
Hai giờ chiều đã tới, Tiểu Liên sắp xếp lại mọi suy
nghĩ trong đầu mình, xoa xoa cái bụng căng tròn của mình. Vừa nãy bác sĩ còn
tới nghe tim thai, tiếng đập của cái thai truyền qua sóng siêu âm giống như
những con sóng ngoài biển cả. Cô nghĩ, tiếng sóng đó có lẽ là tiếng của nước ối
trong bụng cô, còn tiếng tim đập trong đó dự báo về sự tồn tại của một sinh
mạng xinh đẹp trong cô, mặc dù nó chưa rời khỏi cơ thể mẹ, cả người vẫn co thành
một khối, nhưng cái sinh mạng nhỏ ấy có thể cảm nhận được hơi thở của mẹ và ánh
sáng bên ngoài. Chỉ một tiếng đồng hồ nữa, Tiểu Liên sẽ sinh con bằng phương
pháp mổ đẻ, mẹ cô ở cạnh cô thấy hơi căng thẳng, còn cô thì ra sức khuyên. Y tá
bảo cô trước khi sinh hãy đếm cử động của thai nhi, vậy mà cô quên mất.
Hai giờ bốn mươi lăm phút chiều, hộ lý vào phòng, giúp
cô làm công tác chuẩn bị, sau đó đưa cô lên băng ca đẩy đi tới phòng phẫu
thuật. Trong thang máy, cô nhìn Phương Thành, anh nói:
- Đừng
sợ, khi em đi vào chỉ có một mình, nhưng lúc ra thì tất cả mọi người đều đang
nhìn em đấy.
Bước vào phòng phẫu thuật, cô nhắm mắt lại, đã đến lúc
cho đứa trẻ bước ra và đối mặt với thế giới tuyệt diệu này. Chưa kịp nghĩ ngợi
gì nhiều thì cô đã cảm thấy khó chịu dữ dội, thì ra người ta tiêm thuốc tê vào
hông, cơn đau dần dần
