c cho
người da đen để lộ ánh mắt căm ghét và đố kỵ. Người đàn ông có vẻ là người
Trung Quốc vơ tất cả các tích kê trên bàn, chuẩn bị đi đổi tiền. Khi đứng lên,
anh ta chạm phải Bạch Bình, tích kê trong tay rơi xuống, chị vội vã nhặt lên
giúp anh ta.
Thế là họ giới thiệu tên và quốc tịch cho nhau, rồi
lại đi nghe diễn xướng ở hộp đêm ở Selin Dion, ca sĩ mặc một bộ trang phục cung
đình vô cùng sang trọng, ngực trễ rất sâu, khi hát tới nốt cao, người ta cảm
thấy như có một con diều đang bay trong không trung. Xem diễn xướng xong, họ đi
vào phòng của anh.
Khi Dick đóng cửa phòng lại, anh mới thực sự nhìn rõ
gương mặt của Bạch Bình:
- Em từ
thành phố nào tới?
- Thượng
Hải, hơn nữa em cũng đang định về Thượng Hải.
- Ồ,
Thượng Hải, thành phố đó cũng không tệ, anh từng ở đó vài năm.
Sau đó, họ phát hiện ra mình chẳng còn gì để nói, niềm
vui ban nãy đã biến mất hoàn toàn. Trời sáng dần, họ lại càng cảm thấy như mình
đâm vào ngõ cụt. Bật tất cả các ngọn đèn của căn phòng lên, anh mới phát hiện
mình đã không thể nào giống như trước đây được nữa, cùng một người đàn bà mình
không chút hiểu biết lên giường, sau đó thản nhiên giã từ. Còn chị cũng buồn bã
khi biết rằng, mình không còn có sức hút với đàn ông như trước nữa, từ lúc mình
đã mất đi khả năng này? Chị không làm sao hiểu rõ được.
Cuối cùng chị nghĩ tới một chủ đề, nói:
- Tối nay
em thua rất nhiều tiền, còn anh lại thắng rất nhiều tiền. Anh có thường tới đó
không?
- Anh ở đây chơi một tuần rồi, ngày nào cũng thắng một
chút, hôm nay là thắng nhiều nhất. Sau này anh cũng không phải dùng tới nhiều
tiền nên anh mới quyết định tới đây thử tài vận của mình.
Bạch Bình không hiểu ý của anh. Anh nói:
- Em
không cần phải hiểu, chúng ta chỉ là một hạt bụi rất nhỏ trong cuộc đời của
nhau thôi, nhưng chỉ có bụi mới không bị ánh mặt trời chiếu rọi làm nhức mắt.
Cô cảm thấy anh vừa xa lạ và thần bí, chắc chắn là
từng có một quá khứ bất hạnh. Nhưng cô không muốn hỏi sâu hơn, cầm túi xách
lên, nói:
- Tới giờ
em vẫn không biết anh làm gì, nhưng tối nay rất khó quên.
Khi cô đóng cửa lại, cảm thấy cái cảm giác run rẩy của
mình khi mới bước vào đây thật là ngu ngốc và nực cười.
Anh chính là Dick, đã mất đi người vợ cuối cùng cũng
được giải thoát khỏi đau khổ, Dick đã quyết định nhìn rõ sinh lão bệnh tử,
trong căn phòng của anh đã đặt sẵn một tờ giấy thỏa thuận với giáo hội, còn
trong túi xách của Bạch Bình cũng đã có một tấm vé máy bay quay về Thượng Hải
vào ngày kia.
Bạch Bình ở trong căn phòng ở Thượng Hải chờ người tới
xem nhà.
Sau khi về tới Thượng Hải, Bạch Bình biết công ty va
li của mình đã phá sản trong tay Khổng Tình Nhiên sau khi phải đối mặt với
khủng hoảng tài chính vô cùng lớn, chị chẳng còn cảm giác gì với Khổng Tình
Nhiên nữa, bởi vì chị đang phải đối diện với một tương lai ảm đạm không một xu
dính túi. Còn Khổng Tình Nhiên thì đã biến thành một cô điếm thực sự, cắt đứt
mọi quan hệ với bố mẹ mình.
Chị kinh hãi nghĩ rằng sự nghèo khó đã chạm tới chị.
Giống như Emerson đã từng nói: “Thực ra mình sớm đã là một con thuyền rách lưu
lạc khắp nơi, bỗng dưng bị một cơn gió thổi qua, nó bất quá chỉ càng làm nổi
bật lên hiện trạng của con thuyền mà thôi”. Khoảng thời gian này, chị điên
cuồng nhớ tới Chương Minh, rất muốn về quê để tìm anh và đón anh lên Thượng
Hải, cùng anh sống cuộc sống tình nhân tuyệt diệu trước kia. Thời gian là một
cây gậy phù thủy thần kỳ, nó có thể khiến người ta ngộ ra được chân lý triết
học. Thế là chị thử gọi điện thoại cho Chương Minh, không ngờ anh nghe máy. Chị
thực sự muốn tới cái thị trấn nhỏ đó tìm anh, cùng anh và cô con gái nhỏ của
anh sống một cuộc đời yên ả. Thế là chị nói ra suy nghĩ của mình, anh không
biểu lộ gì nhiều, chỉ nói:
- Nếu em muốn tới thì bố con anh hoan nghênh.
Chị hơi xúc động, hơn nữa rất muốn đi ngay lập tức.
Một năm trước, chị bị Khổng Tình Nhiên xúi giục, đã tham gia vào thị trường nhà
đất của Thâm Quyến khi đó đang lên rất cao, vay một khoản nợ lớn để đầu tư vào
năm căn nhà, tràn đầy tự tin rằng rồi mình sẽ kiếm được một khoản tiền lớn. Một
năm sau, bất động sản của chị giảm xuống năm mươi phần trăm so với ban đầu, chị
không dám lún sâu hơn nữa. Nhưng chị cần tiền hơn. Chị định bán căn nhà bốn
phòng ở Thượng Hải đi, nhà ở Thâm Quyến thì cứ để mặc nó đấy. Sau đó chị sẽ đi
tìm Chương Minh, tìm một công việc ở đó, chăm sóc Chương Minh và Lộ Lộ, sống
một cuộc sống an phận, như thế, cho dù không có một cuộc sống giàu có nhưng chị
cũng sống yên bình, chị cảm thấy đây là suy nghĩ lý trí nhất của mình từ trước
tới nay.
Chị lên mạng làm quen với một người đàn ông, người đó
tự xưng là một người rất giỏi trong lĩnh vực bất động sản, mấy căn nhà của chị
bán rất thuận lợi, hơn nữa anh ta đang định mua một căn nữa, chị muốn bán căn
nhà hiện nay của mình, bởi vì chị cần tiền. Thế là chị bảo sẽ bán nhà cho anh
ta, và hẹn anh ta thời gian tới xem căn nhà.
Ngày hôm sau, chuông cửa reo, Bạch Bình nghĩ chắc chắn
là người đó đã tới, vội vàng chạy ra mở cửa.
Vừ