Snack's 1967
Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323955

Bình chọn: 7.00/10/395 lượt.

dâng lên khiến trong mấy phút trời cô có cảm giác như

mình sắp chết. Nửa tiếng đồng hồ sau, bác sĩ chuẩn bị mổ, cô nghe thấy đoạn đối

thoại giữa bác sĩ và các trợ lý của mình, cô biết cái sinh mạng nhỏ bé mà cô

ngày đêm mong ngóng sắp chào đời rồi. Mặc dù bụng cô đã không còn cảm giác

nhưng cô cảm thấy mình là một người thật vĩ đại.

Bỗng dưng, cô nghe thấy tiếng khóc lanh lảnh vang lên,

tiếng khóc non nớt và vô tội khiến cô quên cả mọi đau đớn và lo lắng, khiến đôi

mắt mệt mỏi của cô mở lớn.

Bác sĩ nói:

- Là một

tiểu công chúa.

Sau đó các bác sĩ bế thiên thần bé nhỏ vẫn còn nhắm

chặt mắt tới sát mặt cô, dùng máy ảnh kỹ thuật số chụp lại khoảnh khắc đáng

trân trọng này.

Khi ra khỏi phòng mổ, cô vô cùng yếu, đôi môi nhợt

nhạt.

Bé con nghiêng mặt lại, đôi mắt hướng về mẹ, vừa mới

ra đời nó vẫn chưa nhìn thấy mẹ, nhưng mẹ ở đâu thì nó hướng về phía đó. Mẹ đã

quên mất cảm giác mồ hôi xen lẫn nước mắt khi nghe tiếng khóc đầu tiên của bé,

Phương Thành vừa được lên chức bố, đón lấy sinh linh nhỏ bé ấy cứ như thể được

quay về với tình cảm nguyên thủy nhất của mình. Con gái anh thật ngây thơ, làn

da trên gương mặt gần như trong suốt, khi ngủ, mỗi lần trở mình hay vươn vai

đều vô cùng thoải mái, khiến ai cũng yêu. Nguồn động lực của sinh mạng nhỏ

khiến bàn tay anh run rẩy.

Trong phút chốc, một thiên thần mới đã ra đời. Đó

không chỉ là một sinh mạng nhỏ mà là kiệt tác giữa cô và Phương Thành, cùng với

sự ra đời của cô bé là vô số các tế bào được đánh thức. Trong cái thành phố

rộng lớn ấy, tiếng khóc và tiếng cười dần trưởng thành của cô bé chính là mùa

xuân, là chồi lộc biếc vô tận.

Thị trường cổ phiếu lại tăng thêm điểm trong suốt một

năm trời, ở sở chứng khoán và các ngân hàng có liên quan lúc nào cũng nườm nượp

người qua lại, trao đổi tiền đã trở thành một nội dung chính trong cuộc sống

của mọi người. Tiểu Liên đã không mấy quan tâm tới tình hình cổ phiếu nữa. Chị

họ cô trước khi ra nước ngoài đã chuyển nhượng toàn bộ năm mươi nghìn cổ phiếu

0899 cho cô, bảo cô tìm cơ hội bán hết, còn nói đùa rằng số cổ phiếu này coi

như là quà hôn lễ tặng cho cô. Số tiền trong đó có một phần nhỏ là của bố cô,

nhưng bố cô chưa bao giờ tính toán gì với con gái, ông đã quên hết rồi.

Khi 0899 lên tới mười sáu tệ, Tiểu Liên bán tất cả cổ

phiếu mình có trong tay. Cuối cùng cũng bán rồi, cuối cùng cũng cho đám cổ

phiếu 0899 đáng thương này tìm được với vòng tay của người khác. Nếu cái hôm

mua số cổ phiếu này của nhiều năm trước có thể tưởng tượng được sự giày vò đau

khổ lâu dài như thế thì không biết họ còn dám mua nữa không?

Thị trường cổ phiếu lại bắt đầu đón một mùa xuân mới,

các cơ quan truyền thông không lúc nào nói ngớt những câu cổ vũ tình thần đại

loại như “Cùng với sự gia tăng của bước chân thị trường, tài sản của người dân

cũng không ngừng tăng mạnh”. Rất nhiều quyết sách liên quan tới đại hội cổ đông

mới được đưa ra, thị trường cổ phiếu ngày càng trưởng thành, không còn chỉ biết

dựa vào các nhà đầu tư cơ cấu nữa, thành phần thị phi ngày càng ít. Tất cả quá

trình này đều phải trải qua rất nhiều khó khăn, nhưng cũng vô cùng kích thích.

Tiểu Liên không có ý định mua cổ phiếu nữa, cô đã

không còn muốn bị rơi vào các vòng tròn cờ bạc không rõ ngày mai này nữa rồi.

Có lúc cô nhớ tới Trì Vĩnh, cảm thấy hơi thương hại anh. Số tiền mà 0899 thu

được về giúp cô có thể mua được một chiếc ô tô nhập khẩu, cô vẫn nên cảm ơn

anh. Trong khu phố náo nhiệt ồn ào, nơi đây bỗng dưng xuất hiện một khách sạn

năm sao vô cùng sang trọng, nơi thì bỗng dưng có một cửa hàng nhỏ bài trí vô

cùng tinh tế, khi cô thích thú trước sự thay đổi của thành phố, cô vẫn hy vọng

được gặp lại những người cũ. Cho dù đã từng có những tranh chấp tuyệt tình đến

đâu, cho dù những nỗi buồn đau khi đó thực sự rất nặng nề, hôm nay mọi thứ đều

chỉ như một cơn gió, trong dòng hồi ức đã không còn oán hờn.

Cô cảm thấy ngày trước mình giống như một chú cá trong

dòng sông nhỏ, chỉ một chút khe khẽ cũng đã sợ hãi vô cùng, giờ đây cô giống

như chú cá bơi lội giữa đại dương, để mặc cho tiếng sóng biển thét gào vẫn ung

dung, tự tại.

Bạch Bình sắp bước chân lên cuộc hành trình quay về

Thượng Hải.

Ở Mỹ, người chồng là nhà thiết kế ô tô một thời rất có

tiếng của chị nay bị sa thải. Chị chủ động yêu cầu ly hôn với chồng, chồng chị

cũng không hề phản đối. Anh vốn là một người thật thà, nhưng đã cưới phải một

người phụ nữ thích tính toán. Sau khi ly hôn, chị mang chiếc thẻ tín dụng chứa

toàn bộ số tiền bồi thường tới Las Vegas để đánh bạc. Mười hai giờ đêm, chị

phát hiện ra mình đã thua hầu hết số tiền, nếu cứ thua tiếp thì chị sẽ không

còn cả tiền mà về nước mất. Thế là chị không chơi nữa, lúc này chị phát hiện

một người đàn ông Trung Quốc có khả năng đánh bạc vô cùng đáng kinh ngạc, trên

sòng bạc chỉ còn lại anh ta và một người đàn ông da đen, Bạch Bình lại gần xem,

cảm nhận được mồ hôi thẫm ướt lưng áo anh ta. Anh ta đã ra tay, lần này là một

số tiền cực kỳ lớn, bởi vì anh ta vừa mới thắng cả ván bạc vừa rồi, để mặ