a mở cửa, chị đã khựng lại, người đó rất gầy, đôi
mắt kính khiến khuôn mặt anh ta dài ra, đó chẳng phải là…
Chị không nhớ được tên anh ta nữa, nhưng chị nhớ người
này mấy năm trước hình như cũng từng tới đây, tới cầu xin chị, nịnh nọt chị,
hơn nữa chị còn rất cao ngạo đá anh ta ra ngoài cửa.
Anh ta không cởi giày đã bước vào, Bạch Bình lùi về
sau mấy bước. Anh ta ngó quanh quất một hồi, sau đó đứng lại bên cây đàn piano,
dùng tay chạm lên mặt đàn, lắc lắc đầu khi thấy một lớp bụi mờ bám trên đó.
Bạch Bình lên tiếng:
- Nếu cậu muốn mua căn nhà này thì tôi không bán cho
cậu đâu.
- Tại sao? Tôi khác gì với người khác? Chẳng phải cũng
có tiền như nhau sao?
Bỗng dưng, không biết từ đâu kéo tới ba người đàn ông
thô lỗ, trói Bạch Bình lên ghế, sau đó đi tìm kiếm khắp trong nhà.
Đám người thô lỗ đó lật hết các ngăn kéo trong nhà,
gây ra những âm thanh chói tai, khi đó Trì Vĩnh nói:
- Chị có biết em họ chị giờ làm gì không? Chị có biết
ngày mai chị sẽ bị làm sao không? Mấy năm trước, chị đuổi tôi ra khỏi nơi này,
giờ đây tôi trói chị ở đây. Tôi đã sớm biết chị chẳng còn đồng nào trong người,
thế nên tôi phải bắt chị ngay cả căn nhà duy nhất cũng phải giao cho tôi.
- Cậu thật ngốc. Cho dù cậu lấy được sổ đỏ thì tôi
không đồng ý bán, cậu cũng không thể có được nó đâu.
Trì Vĩnh móc một con dao trong túi áo ra, Bạch Bình
dường như nhìn thấy vết máu trên đó. Đối với Trì Vĩnh mà nói, cuộc sống chỉ là
một kỳ hạn, bởi vì anh ta từng nhận được thông báo ngày kết thúc cuộc sống của
mình – căn bệnh ung thư phổi khiến anh ta chỉ còn sống được hai tháng. Cuộc
sống cũng giống như cổ phiếu, khi bị rớt từ trên cao xuống, thường quên rằng
cơn gió thổi bay mình hung hãn đến đâu.
Bạch Bình nói:
- Tôi không bán nhà cho cậu đâu, cậu đừng có mơ, các
người cứ cướp đi, cướp được rồi thì sao? Các người có ngày mai được không? Vì
sao cậu lại nhắc tới Khổng Tình Nhiên? Cô ta có quan hệ gì với cậu?
- Cô ta là một con điếm của tôi, đồ vô liêm sỉ, tham
đàn ông, tham tiền bạc, bây giờ cô ta lại đi theo tôi, ha ha ha, cô ta lại theo
tôi rồi. Tôi muốn những người đàn bà trước kia đều đi theo tôi, còn ba người
nữa, một người là Đại Vân, một người là Tiểu Liên, một người là Tuyết Phi, nghe
nói một người mới xuất bản sách, một người…
- Cậu còn dám đánh giá người ta là vô liêm sỉ? Cậu
đang nói gì? Những người đó đều có quan hệ với cậu? Cậu cầm dao huơ đi huơ lại
là để làm gì? Tôi nói cho cậu biết, mấy năm trước tôi đã coi thường cậu. Cái vẻ
giàu sang giả dối của cậu chỉ lừa được mấy đứa con gái trẻ trung, lười làm
thích hưởng thụ thôi, khi cậu tìm tôi chẳng phải cũng vì muốn thế hay sao? Cậu
có tư cách gì mà nói người khác? Không có những gã đàn ông độc ác, hoang dâm vô
độ như các người, không có những kẻ vừa tưởng rằng mình đàng hoàng nhưng lại
giăng bẫy gài người khác thì các người còn sống được tới giờ không? Cậu không
nghĩ lại xem, mấy năm nay, cậu sống nhờ vào cái gì? Hừ! Bây giờ cho dù tôi
không có đồng nào, phải làm ăn mày thì tôi cũng vẫn coi thường cậu. Nếu cậu
muốn giết tôi thì tùy cậu, cậu chẳng có cái gan đấy đâu, bởi vì bản lĩnh của
cậu chỉ là cởi quần áo rồi chơi trò chơi mà thôi. Cậu…
Vẫn chưa nói xong, Trì Vĩnh nổi giận đã đâm con dao
sắc nhọn tới, đôi mắt chị hốt hoảng, không dám tin vào những gì mình nhìn thấy.
Còn ở cái thị trấn nhỏ bé ấy, Chương Minh đang cùng bố
mẹ và con gái mình ăn bữa tối. Lộ Lộ hỏi anh:
- Bố, có phải sắp Tết rồi không?
- Đúng thế, một tuần nữa thôi là lại sang năm mới rồi.
- Bố, hôm nay hình như bố không giống bình thường? Có
phải bố nhớ mẹ không? Mẹ sẽ tới thăm bố con mình vào năm mới phải không?
Chương Minh nhìn gương mặt đỏ hồng của Lộ Lộ, cô bé
đáng thương từ nhỏ đã không cảm nhận được tình thương của mẹ, anh vẫn luôn nói
mẹ cô bé là Hằng Nga ở trên cung trăng, đường từ cung trăng tới mặt đất xa lắm,
nên mẹ không thể tới thăm cô bé thường xuyên được.
- Mẹ sẽ tới thăm con, sắp rồi.
Tiểu Liên bán biệt thự Vọng Bình cho một công ty điện
ảnh của Anh, giá nhà hơi giảm, nhưng cô không quan tâm, bởi trong thời gian mấy
năm nay, tài sản của cô đã nhiều hơn những người cùng tuổi cô rất nhiều. Công
ty điện ảnh này thích cách bố trí và trang hoàng tràn đầy hương vị tình yêu của
căn biệt thự. Tuyết Phi đã tốt nghiệp học viện điện ảnh, biết công ty điện ảnh
đó chuẩn bị quay một bộ phim về cuộc hôn nhân xuyên quốc gia, thế là đăng ký
casting cho vai nữ chính. Tiểu Liên là một người tron ban giám khảo, cô nhìn
thấy sự chín chắn, chững chạc và xinh đẹp của Tuyết Phi, đôi mắt đen láy của cô
gái đã không còn vẻ thất bại như trước kia.
Một năm sau, bộ phim được giải thưởng lớn, công ty
điện ảnh đó và Tuyết Phi đã công bố tên nhà thiết kế của tòa biệt thự độc đáo
này là Tiểu Liên để bày tỏ lòng biết ơn.
Hôm nay là Ba mươi Tết. Lúc này cổ phiếu 0899 lại quay
về với mức giá của mấy năm trước. Sau khi cơn sốt chứng khóan đi qua là lại
những ngày thị trường rất tiêu điều, chẳng ai biết là nên tiếp tục hay kết thúc
cuộc chơi này. Không ai nói được hiện na