có những con người và sự việc khiến tôi xúc động.
Nếu hỏi cái gì đã giúp tôi kiên trì, thì tôi cảm thấy có lẽ vì tôi nghĩ có
người cần tới tôi, nhu cầu của họ làm tôi cảm thấy mình làm như thế là xứng
đáng. Chúng tôi đều cần lẫn nhau, có nhu cầu về lợi ích, có nhu cầu về tình
cảm, chỉ có như vậy mới có thể biến cuộc sống của mình trở nên nhiều màu sắc
hơn.
- Hiện
nay trên thị trường xuất hiện một cuốn sách của Đại Vân có tên Bức
họa trong lòng, nghe nói là do chị đỡ đầu, lượng tiêu thụ rất tốt, tại
sao chị lại đi theo con đường xuất bản?
- Đại Vân
là bạn thân của tôi. Đã lâu lắm rồi chúng tôi không gặp nhau, nhưng mọi người
đều giống như một con suối nhỏ sau nhà mình, không cần ngày nào cũng tới thăm
nó cũng biết rằng con suối đó sẽ tồn tại vĩnh viễn. Mối quan hệ của chúng tôi
cũng rất kỳ diệu, tôi vốn tưởng rằng chúng tôi là người thuộc hai thế giới khác
nhau, nhưng tình bạn của chúng tôi lại tồn tại rất chân thực, tôi không muốn
nói nhiều về những trải nghiệm của cô ấy, chỉ hy vọng mọi người đọc sách của cô
ấy, bởi vì cuốn sách này khiến tôi vô cùng chấn động, nó là một minh chứng cho
việc cô ấy chuyển từ một nhà văn tình cảm sang một nhà văn triết lý.
Rời khỏi đài truyền hình, mặt trời mùa thu đã lên cao.
Cô biết, rất nhiều người quen biết cô đều xem chương trình này, cho dù không
biết thì cũng tình cờ xem được, bao gồm cả Trì Vĩnh, Dick, thậm chí là cả Lưu
Hoa. Người với người như một dòng nước có tốc độ khác nhau, sau khi tụ hội rồi
sẽ tách ra, có thể vĩnh viễn sẽ không gặp lại nhau, nhưng quá khứ đó vẫn hiển
hiện thật chân thực. Trong giây phút, xung quanh trở nên yên tĩnh lạ thường,
không còn cảm giác xa lạ và lạc lõng nữa.
Cô lái xe rất nhanh, trong bầu không khí mát mẻ của
tiết thu, cô cảm nhận được một sự sảng khoái trước nay chưa từng có. Cô mặc
chiếc áo bó sát người màu đỏ, mái tóc đen dài búi cao trên đầu với một phần
được đánh rối, nó cùng với nước da trắng ngần của cô tạo thành một định nghĩa
mới về nữ tài xế xinh đẹp thời hiện đại. Lái xe là một quá trình hưởng thụ tốc
độ, cũng là một tiêu chí khi đời sống kinh tế đã tới một mức độ nhất định nào
đó, sau khi có xe sẽ khiến người ta cảm thấy phương thức tư duy của mình khác
với trước kia. Ngày trước khi đi trên đường, điều mình quan tâm là những người
đi bộ, bây giờ khi lái xe trên đường, điều mình quan tâm là những chiếc xe lướt
qua người mình. Từ không biết lái xe cho tới khi vui vẻ ngồi vào sau vô lăng
rồi tự do ứng phó với những biến cố trên đường, cảm giác giống như được lớn lên
lần thứ hai.
Từ đó cô có thể dùng xe để thay cho những bước chân đi
bộ, để mặc hai tay nắm chặt vô lăng, để mặc chiếc xe len lỏi trên những con
đường của Thượng Hải. Phóng vút xe đi trong bầu trời đêm khiến cô muốn đi đón
Phương Thành! Đó sẽ là niềm vui như thế nào nhỉ? Khi Phương Thành đi, cô còn
chưa nói gì tới chiếc xe mới, cô cũng không nói là mình sẽ mua xe.
Về tới nhà, nhìn thấy bức tranh mà Phương Thành đã nhờ
cô giữ hộ, cô bỗng dưng tìm thấy phương hướng để mình chuyển lĩnh vực.
Trong những ngày tháng Tiểu Liên bận rộn hết việc này
việc khác thì hành trình của Phương Thành ở Ý cũng đã sắp kết thúc. Những bức
tranh Cảnh sắc Giang Nam, Xuân sớmvà
tranh miêu tả cảnh Tần Thủy Hoàng lên núi Thái Sơn đều được bảo tàng Florence
mua để trưng bày trong Bảo tàng nghệ thuật Đông Á. Cuộc trò chuyện giữa anh với
Giám đốc bảo tàng còn được đăng lên một tạp chí nghệ thuật phát hành trên toàn
quốc. Anh nói: Hội họa Trung Quốc khác với của người phương Tây, nó bắt đầu từ
kỹ thuật, từ hứng thú, là một quá trình tìm tòi cái tôi, triết học nghệ thuật
này đã trưởng thành ở Trung Quốc từ rất sớm, nhưng mỹ thuật phương Tây thì đến
cuối thế kỷ XIX mới có vài người nổi tiếng lĩnh hội được. Có điều, anh rất
thích chủ nghĩa trừu tượng trong hội họa phương Tây, dùng phương pháp tìm kiếm
mối quan hệ giữa nội tâm và thế giới bên ngoài để biểu đạt một cảnh giới mà
mình không thể nào miêu tả được.
Thị trường vàng bạc đá quý ở Ý vô cùng phát triển, đi
đầu mọi trào lưu thời trang trên toàn thế giới. Anh tới Milan mua một sợi dây
chuyền. Môi trường ở nơi đó rất tốt, ban ngày thì như đồng xanh bát ngát, ban
đêm thì ánh đèn rực rỡ chiếu rọi trên đường cao tốc, thể hiện toàn bộ tinh túy
của châu Âu. Nhưng nó là của người ta, còn anh chỉ có một nguyện vọng nhỏ nhoi.
Đi trên con đường được lát bằng những tảng đá vuông vắn, người qua lại còn nhỏ
hơn những chiếc lá phong rơi hai bên đường, thi thoảng bầu không khí ảm đạm lại
che lấp cả bầu trời và khiến không khí thêm ẩm ướt, nó khiến anh nhớ tới sự
tinh tế và sức sống ở thành phố của Giang Nam, tới nhiều nơi tương tự ở quê
hương mình, cho dù đang ở một mảnh đất xa lạ, anh cũng có một trải nghiệm mới
rất vui vẻ. Ở nước ngoài, anh rất thích bắt chuyện với người lạ, nói về cuộc
sống khi về già và các mối quan hệ công việc khiến anh thấy hơi buồn thương.
Khi còn trẻ thì ra sức làm việc chỉ để sau khi về già có thể ở bên nhau hàng
ngày thôi sao? Tuổi trẻ được cho là