ận rộn vì cuộc sống hàng ngày, vì việc nhà và công việc. Loại người thứ hai
thì hay hoài niệm, sống với người yêu bất định, sự nhiệt tình và kích thích đã
được che giấu nỗi đau khổ trong nội tâm. Rất nhiều công việc trong gia đình
phải dựa vào chính mình, rất nhiều ngày Tết trở thành lý do để họ không trở về.
Tiểu Liên cũng như những người phụ nữ khác, yêu thương cuộc sống này, và yêu
thương người đàn ông của mình. Đàn ông khi thở than rằng xã hội ngày nay càng
hiếm các cô gái tốt thì đã không còn nghĩ tới những thứ sâu sắc hơn một nụ hôn
hời hợt, trong khi từng rung động rất nhỏ của người đàn ông, những người phụ nữ
đó cũng cố gắng ghi nhớ. Trong phương diện này, trí nhớ của họ tốt hơn đàn ông
hàng ngàn lần.
Trải qua nhiều sóng gió trong tình yêu, cô rất thích
một câu nói của nữ tác giả người Pháp, George Sand: Hoặc
là toàn tâm toàn ý mà yêu, hoặc là hãy sống một cuộc sống như là nữ tu.
Đã quen ngồi taxi, bỗng dưng một hôm Tiểu Liên muốn đi
xe buýt. Thế là cô lên một chiếc xe có điều hòa hướng về phía quảng trường Nhân
Dân. Cô nhìn thấy một cặp vợ chồng già khoảng hơn bảy mươi tuổi. Bà lão hình
như không vui lắm, nhưng ông lão thì để thuyết phục bà, đang nói rất nhiều
điều.
- Em đừng không vui mãi thế, bất cứ chuyện gì cũng còn
có lẽ trời, ông trời đang nhìn chúng ta, chỉ cần chúng ta vui vẻ, lạc quan thì
ông trời khắc sẽ có những an bài của mình.
- Nhưng mấy hôm nay trời lạnh như thế, anh có thể
khiến trời không lạnh được không?
Ông lão ngắc ngứ. Nhưng ông vẫn nói tiếp, rất kiên
trì:
- Trời sẽ ấm lại ngay thôi, quan trọng là em phải có
tâm lý để thích nghi…
Bà già vẫn không chịu hiểu, lời nói của ông lão ngày
càng trở nên nhợt nhạt, nhưng Tiểu Liên lại rất cảm động. Nếu khi cô già, có
một người còn nắm tay cô và nói với cô những điều như thế, cho dù là ngồi trên
một cái xe cũ kĩ đến đâu, cô cũng sẽ cảm thấy thật hạnh phúc. Chờ tới khi đó,
công việc, học hành đều đã trở thành một làn khói bay qua.
Tiểu Liên thích thành phố. Cô cũng học lái xe, có lúc,
một mình cô lái chiếc xe Lexus tới một con đường yên tĩnh ở khu Tây của Thượng
Hải và đỗ tại đó, cô thường nghĩ tới chiếc xe Cadillac và chiếc Volvo đã từng
ngồi trước đó, hư vinh và giả tạo, thật lòng và giả dối, thế rồi cô bật cười
theo từng vòng xe lăn. Lá cây và cơn gió như muốn che lấp tất cả, bầu không khí
yên tĩnh xung quanh tạo thành một khoảnh khắc vĩnh hằng. Đây là con đường mà cô
thích nhất, trong xe là một bài hát về Phật giáo rất nhẹ nhàng, thoải mái, rất
hợp với khung cảnh gần như xa lánh bụi trần bên ngoài cửa xe.
Nếu nói rằng cô giống như một thân cây có thể tỏa nhiệt,
thì ai là lửa?
Tiểu Liên luôn nghiêm túc trong việc quản lý từng việc
nhỏ của công ty mình, đọc và học các quy định chính sách mới, trò chuyện với
các khách hàng của nhà hàng, lắng nghe ý kiến của họ, tuyển thêm nhân viên,
hình thành một đội ngũ phục vụ đồ ăn vô cùng chuyên nghiệp. Cô còn phụ trách
lên kế hoạch những việc như tổ chức các cuộc thi văn hóa, tìm kiếm tài trợ…
Đồng thời, Tiểu Liên còn liên hệ với rất nhiều nhà
xuất bản để xuất bản sách của Đại Vân. Văn chương của Đại Vân đã dần nghiêng về
hướng triết lý, đa số là sự cảnh giác và lời đối thoại với cái thế giới ngày
càng ít sự khoan dung và nhiều thêm sự thù hận này. Nhưng các nhà xuất bản xem
bản thảo của Đại Vân đều chỉ lắc đầu và nói rằng văn chương của cô quá văn vẻ
và triết lý.
Tiểu Liên biết các nhà xuất bản vẫn chỉ dừng lại ở một
Đại Vân mà họ quen từ ba năm trước, chỉ định nghĩa cô là một nhà văn chuyên
viết tiểu thuyết sex và tình cảm, bởi vậy họ không thể nào chấp nhận được sự
thay đổi trong văn phong của cô. Tiểu Liên hỏi người của nhà xuất bản:
- Tại sao các anh không chấp nhận được sự thay đổi của
một nhà văn, tại sao lại cứ giữ những cái nhìn nông cạn như vậy?
Nhưng nhà xuất bản lại tỏ ra rằng mình không còn hứng
thú với Đại Vân, họ đã có một nhóm các nhà văn với phong cách rất độc đáo,
những tác phẩm của những con người trẻ tuổi này là điều mà Đại Vân không thể
tưởng tượng nổi, hình thức của văn học rất đa dạng, dùng khoái cảm để viết sẽ
mang lại nhiều lợi ích kinh tế hơn là dùng nỗi đau để viết, đề tài tình một đêm
của họ dùng cái vỏ của văn học để giúp họ tìm thấy một phương thức sinh tồn
mới, bởi vậy các nhà xuất bản không có thời gian để thưởng thức tác phẩm của
Đại Vân.
Tiểu Liên quyết định tự mình làm, cô muốn xuất bản một
thứ không phải là bất hợp pháp, ngược lại, từng câu văn của Đại Vân đều là sự
phân tích và cảm hóa đối với con người. Tiểu Liên quyết định tự bỏ tiền ra để
xuất bản sách cho Đại Vân, sau đó tự mình viết lời nói đầu, Phương Thành giúp
cô viết lời kết.
Một năm sau, có một tiết mục của đài truyền hình phỏng
vấn cô, lúc này cô mới phát hiện ra lao động của mình cuối cùng cũng có thành
tựu. Phóng viên hỏi cô:
- Thành
công của chị tới không dễ dàng, cái gì đã giúp chị kiên trì đến vậy?
- Trong
con đường nghề nghiệp của tôi những năm vừa qua, tôi luôn tích cực tiến về phía
trước, mỗi một giai đoạn đều
