ng này hoàn toàn vì anh
đã dồn hết tình cảm của mình vào trong tranh.
Tiểu Liên thích nghe anh kể về tranh, kể về một vương
quốc nghệ thuật hư ảo nhưng tồn tại rất chân thực. Có người nói, thực ra con
người luôn sống trong tưởng tượng, một sự tưởng tượng không ngừng làm đẹp bản
thân, một loại khác là không ngừng làm đẹp bản thân trong sự chi phối của tưởng
tượng.
Tưởng tượng như một con đom đóm dưới ánh đèn, trong
ánh sáng mặt trời gay gắt, nó chờ đợi một cơn mưa lớn để nó có thể trở thành
một hiện thực.
Sau chuyến đi tới Bồng Lai, các sáng tác quốc họa của
anh càng thêm thành công.
Tiểu Liên cũng thành công trong việc lên kế hoạch và
tổ chức một số hoạt động văn hóa. Công ty của cô dần dần nghiêng về phía phục
vụ cho việc giao lưu thông tin, bao gồm việc lên phương án tổng hợp và thực thi
các kế hoạch quảng cáo, truyền thông, điều tra, PR, marketing, tuyên truyền…
Một tháng sau, anh đi châu Âu. Khi đi, họ không có quá
nhiều lời từ biệt. Chia tay anh, Tiểu Liên cảm thấy như mình chia tay với một
quãng thời gian và chào đón một quãng thời gian hoàn toàn mới. Rất nhiều người
hỏi thăm cô về câu chuyện với họa sĩ, nhưng cô tư chối trả lời.
Thực ra, cô là một người phụ nữ ở Thượng Hải rất biết
hưởng thụ cuộc sống. Thường cô sẽ không lựa chọn các quán ăn Trung Quốc ồn ào
để dùng bữa, cũng không thích thưởng thức hải sản ở những nơi làm ăn rất tốt
nhưng trang trí lại giống nhau nhất loạt. Đối với đồ ăn Trung Quốc, cô thích
chọn một nơi tao nhã để có thể thưởng thức hương vị của món ăn, ví dụ như Tinh
Anh Hội ở đường Phục Hưng, nơi được trang trí với tông màu xanh lá là chủ yếu,
hoặc có thể tới nhà hàng Húc Nhật Hiên ở khách sạn Giả Nhật hay nhà hàng Tiêu
Giang Nam ở Phố Đông để vừa ăn vừa thưởng thức cảnh đêm. Còn về đồ ăn Tây,
ngoại trừ nhà hàng Đức Đại hay Hồng Phong Tử nơi có giá cả tương đối hợp lý, cô
cũng ghé qua những nhà hàng Tây do người nước ngoài mở ra.
Trong việc ăn mặc, cô không phải là kẻ chỉ biết chạy
theo hàng hiệu. Một chiếc Jessica thật phối với một cái CK giả, thật giả khó
phân biệt nhưng hiệu quả lại rất tuyệt. Đương nhiên cô cũng động não suy nghĩ,
thi thoảng nhân cơ hội mình hoặc bạn bè ra nước ngoài để mang về một vài bộ
quần áo hay mỹ phẩm nổi tiếng với giá rẻ bằng một nửa trong nước. Cô không phải
người lập dị, bởi vậy cô cũng không cần phải suy nghĩ quá nhiều về những sự lựa
chọn khác nhau, nhưng thi thoảng sự thay đổi nho nhỏ cũng khiến cô thấy thích
thú. Không làm nô lệ của trào lưu, cách trang điểm cũng không lấy tiêu chuẩn là
trào lưu mà chủ yếu là muốn thể hiện bản thân mình tốt hơn. Cái đẹp là sự tổ
hợp các mối quan hệ tương đối, phát hiện ra đặc điểm của mình, sau đó dung hòa
các cách làm đẹp lại chính là nguyên tắc để cô luôn rạng ngời xuất hiện trước
mặt người khác.
Con gái hiện đại biết rằng mối quan hệ với những người
bạn đồng giới sẽ vui vẻ và đáng tin cậy hơn, việc giao tiếp cũng chân thực hơn,
có sự tin tưởng lẫn nhau. Cô và các bạn bè của mình cũng phát hiện ra vẻ đẹp và
trí tuệ của đối phương, phân tích các biểu hiện của đàn ông trong cái thế giới
mà đàn ông luôn coi mình là nhất. Họ cảm thấy có lúc tình bạn cũng giới thật
đáng trân trọng, có lúc lại vô cùng bình dị.
Cô rất biết cách ở một mình mà không cảm thấy bị ức
chế. Cô biết thưởng thức sự cô độc, khiến nó trở nên ấm áp và yên bình, trưởng
thành và thú vị. Khi ở một mình, cô sẽ đọc sách, viết thư pháp, lên mạng, xem
phim, thiết kế trang phục, vẽ tranh, sắp xếp các kế hoạch trong tương lai, hoặc
là học những loại nhạc cụ mà mình thích từ nhỏ hoặc là chẳng làm gì cả, chỉ
nhìn vào bầu trời trong xanh và mơ mộng. Cô biết, sự khác biệt lớn nhất giữa
người và người nằm ở khoảng thời gian rảnh rỗi. Nếu cảm thấy thời gian quá rảnh
rỗi thì chứng tỏ là mình đã già. Cô thường cảm thấy thời gian không đủ dùng,
nếu có người dùng ba năm của tuổi hơn bốn mươi để đổi lấy một năm của tuổi
ngoài hai mươi, chắc chắn là cô sẽ không chịu.
Phụ nữ hiện đại chia làm hai loại: Một loại là khi còn
học đại học (có người thậm chí là khi học trung học) đã tìm được người đàn ông
cùng mình đi hết cuộc đời, sau đó vào một độ tuổi thích hợp thì tổ chức đám
cưới. Loại còn lại là không ngừng tìm kiếm, không ngừng thất vọng và vui cười,
rất nhiều người đàn ông đi qua đời họ và để lại cho họ những ký ức không phai.
Loại trước có cuộc sống ổn định và bình dị, nhanh
chóng tìm được bến đỗ của mình, nhưng thiếu sự thay đổi và những nhiệt tình của
tuổi trẻ. Loại người sau thì không ổn định, bất an, có lúc thậm chí còn ủ rũ,
Tiểu Liên có lúc cũng có cảm giác này. Vẻ ngoài thì luôn luôn rạng rỡ, nhưng
trái tim thì đang hoang mang vô định. Nhưng khi gặp được người trong mộng, cô
lại bất chấp hậu quả mà yêu hết mình. Một người tự lập như cô hiểu rằng quả
ngọt tình yêu phải do tự tay vun trồng, nhưng nếu không có người yêu thì giấc
mơ của cô không thể nào trọn vẹn.
Loại người thứ nhất là những người luôn hướng tới
tương lai, sống cùng chồng, con và những việc nhỏ nhặt khác trong cuộc sống,
b