Tiểu Liên đã nhòa lệ, vì người
bạn đã nhiều năm không gặp của cô, vì số phận đau khổ nhưng kiên cường của Đại
Vân. Cô lập tức gọi điện thoại bảo Phương Thành đến với cô, bởi vì cô càng ngày
càng cảm thấy có nhiều tình cảm không thể xác định được.
Trong thời gian này, Phương Thành đang ở lại Thượng
Hải, anh đi khắp các con phố lớn nhỏ của thành phố, từ con đường Thế Kỷ, sân
bay quốc tế tới khu khai thác Hồng Kiều, những căn nhà ở cổng Thạch Khố ồn ào,
cố gắng tích lũy thật nhiều kinh nghiệm thực tế. Anh là một người rất giỏi tư
duy, tư duy về cuộc đời, và quan tâm tới những người xung quanh, chấp nhận đả
kích và luôn sống vui vẻ, thích xua tay và hát những bài hát đã cũ như Thanh
niên có trái tim nhiệt huyết, trong mắt Tiểu Liên,
anh là một người lính dũng cảm tiến về phía trước không biết mệt mỏi. Lão Tử
nói: “Thiếu tắc đắc, đa tắc hoặc”[1'>, anh
dùng toàn bộ cuộc sống của mình để bảo vệ cho nghệ thuật, dùng tư tưởng của
mình để vẽ nên những bức tranh đẹp. Có thể đây là nguyên nhân khiến anh muốn
đi.
[1'>
Nghĩa là: Thiếu có thể lấy được nhiều, tham quá thành ra lú lẫn.
Khi nhận được điện thoại của Tiểu Liên, anh vừa xong bài
thuyết giảng ở Bào tàng Mỹ thuật.
Thế là họ hẹn gặp nhau ở quán rượu ngoài trời trong
“Bầu trời mới” ở đường Thái Thương, nơi đó có những ngôi nhà mang đặc trưng của
Thượng Hải, những cánh cổng màu đen, những bức tường cũ kỹ rất đặc biệt. Họ
giống như hai người bạn tốt, cùng nhau trò chuyện, những người bạn thân thường
như vậy, gặp gỡ nhau và không muốn chia xa, nhưng rồi những bận rộn thường ngày
vẫn phải đưa họ về với cuộc sống.
- Em nhận được một gói đồ của Đại Vân, cô ấy đang ở
trong tù.
Cô kể sơ qua nội dung bức thư cho anh nghe, Phương
Thành ngồi im không nói năng gì.
- Sao cô ấy lại bi thảm như thế? Em vừa tới căn nhà cũ
của cô ấy ở đường Thái Nguyên, căn nhà đó bị phá và mở cửa hàng rồi, mở một
trung tâm thẩm mỹ, em mới nhớ ra trước khi cô ấy đã bán nhà rồi, có thể cô ấy
đã dự định là không quay về nữa, không ngờ thực sự là vậy. – Tiểu Liên vừa nói
vừa nhìn đám người đang đi lại trên con đường thoáng đãng, những người đó hình
như còn trẻ hơn cô, họ vẫn chưa trải qua những trắc trở của cuộc đời, đều vẫn
còn thanh cao như những đóa hoa xinh đẹp.
- Sao em lại quen cô ấy?
Cô không trả lời ngay. Cách quen nhau thú vị đến đâu
cũng chỉ là một ký ức hư hư thực thực, ngày tháng sau đó có thể ở cạnh nhau mới
là quan trọng nhất. Thế là cô hỏi ngược lại:
- Thế cô ấy làm thế nào quen biết anh?
Anh cười.
Một lúc sau, anh nói:
- Khi anh ở Đức còn tới trường Đại học Nghệ thuật
Heidelberg để thăm chàng sinh viên Trung Quốc hai mươi lăm tuổi đó. Anh mời tất
cả các lưu học sinh Trung Quốc ở đó, em chú ý nhé, chỉ riêng ở Đức là anh không
có giao tiếp gì với người châu Âu. Nhìn những sinh viên nhỏ hơn anh mấy tuổi,
anh nhớ tới hồi mình ở Nhật học hội họa, họ giống như những người phiêu bạt vô
định, rất yếu đuối, họ rời khỏi văn hóa phương Đông truyền thống, lại không cảm
nhận được sự thay đổi của Trung Quốc, nỗi nhớ của họ với Trung Quốc chỉ là
“càng gần quê hương càng sợ”, nhưng lại sợ mình ở Đức học hành không tốt. Anh
hỏi họ nửa năm trước có phải là có một người phụ nữ Trung Quốc tên Dancy từng
tới đây làm mẫu không, họ đều vô cũng kinh ngạc.
Tiểu Liên chăm chú lắng nghe, dường như đang nghe kể
về tình tiết xảy ra trong một bộ phim.
- Sau khi kết thúc buổi trò chuyện, chàng trai hai
mươi lăm tuổi đó tới tìm anh, cậu ấy rất kiệm lời, cho anh xem tranh cậu ấy vẽ
và muốn xin hướng dẫn. Cậu ấy nói, cậu ấy đối với Đại Vân chỉ là tình cảm trong
sáng, là thứ tình cảm mà một người xa quê dành cho người đồng cảnh ngộ, cậu ấy
từng nhìn thấy thân hình của cô ấy, nhưng chưa bao giờ chạm vào nó. Trên mảnh
đất đó, cuộc sống của họ không khá giả mà đầy nguy hiểm, bởi vậy mà tình cảm là
phương thức duy nhất có thể hóa giải những u ám trong cuộc sống của họ. Thực ra
Đại Vân cũng không hẳn là bất hạnh, trong khoảng thời gian đó, có một người đàn
ông mặc dù không có danh tiếng nhưng thật lòng thật dạ ở bên cô ấy, cho cô ấy
một cuộc sống tình cảm phi vật chất, tình cảm thường để lại dấu ấn và vượt qua
mọi cảm trở của không gian, thời gian để ở lại với con người.
- Em có thể tưởng tượng được những điều này. Thực ra
giữa cô ấy và người đàn ông đó chắc chắn còn xảy ra rất nhiều chuyện khác nữa,
chỉ tiếc là chúng ta đều không biết. Nhưng có một điều có thể khẳng định được,
họ không có tình dục nhưng vẫn đầy niềm vui.
Quá khứ của Đại Vân giống như sự khát vọng giữa hai bờ
sông xa cách, cô đang bơi giữa dòng, cho tới khi kết thúc lịch sử của dòng sông
đó.
- Sau khi tạm biệt cậu ấy, anh bèn nghĩ, một du học
sinh luôn tìm kiếm thứ gì đó trong thế giới tinh thần như cậu ấy chắc chắn sẽ
gặp nhiều chuyện không như ý, anh hy vọng có một ngày cậu ấy có thể thoát khỏi
Heidelberg, anh tin là cậu ấy có thể. Bởi vì một họa sĩ thường phải cần có một,
hai chuyện thật đau lòng mới có thể kích thích anh ta phát triển, giúp ngòi bút
của anh ta thê