hiện bệnh
tình của mình trở nên nghiêm trọng, nghĩ bụng không thể nào, bởi vì quãng thời
gian đó tớ sống rất yên phận, ngoại trừ người chồng Đức, tớ hoàn toàn không
tiếp xúc với bất cứ ai. Có thể có những món nợ không phân kỳ hạn, nếu buộc phải
trả thì nó sẽ không bao giờ tự động biến mất. Để chữa bệnh, tớ làm người mẫu
khỏa thân. Đồng thời, tớ cũng rời khỏi căn nhà yên ấm đó, sống trong một căn hộ
dưới tầng hầm. Tớ vẫn còn nhớ, ban đầu tớ giúp người họa sĩ mà tớ yêu chuyển từ
căn hộ dưới tầng hầm tới một nơi tốt hơn, giờ đây tớ lại chuyển tới một căn nhà
mà ngày trước tớ từng coi nó như địa ngục. Tớ quen một người Hoa từ Đan Mạch
tới đây du lịch, anh ấy đã ở Đan Mạch mười lăm năm, nước da vốn trắng giờ sống
giữa đám người da trắng lại càng trắng hơn, những trải nghiệm của anh ấy giống
như một cuốn tiểu thuyết chưa được biên tập. Ra đời được mấy năm thì anh ấy mất
mẹ, bố anh ấy cưới một người đàn bà trẻ tuổi khác vào năm anh ấy mười lăm tuổi,
bố anh ấy là một học giả nổi tiếng, thường cùng người vợ trẻ của mình chu du
thế giới rồi viết sách, họ vừa rời khỏi nhà là có một người bố anh ấy nhờ tới
chăm nom anh ấy. Tốt nghiệp đại học được vài năm, anh ấy đi Đan Mạch. Suy nghĩ
ban đầu của anh ấy là nơi đó ít người Trung Quốc, cạnh tranh không khốc liệt.
Tới Đan Mạch, cảm thấy nơi này cực kì an
tĩnh. Dân số Đan Mạch tổng cộng chỉ có hơn năm triệu người, không ai đặc biệt
giàu có, cũng không ai đặc biệt nghèo khó, mọi người đều giống nhau, bởi vậy
rất ít người lập nghiệp ở nơi này. Còn anh ấy, bởi vì mang theo sự nhiệt tình
và sức trẻ của người phương Đông nên đã cố gắng làm tốt một vào việc giữa những
người Đan Mạch không thích lập nghiệp, thế là cuộc sống của anh ấy ở nơi này
khá tốt.
Đầu tiên anh ấy mua nhà, rồi lại làm kiêm
rất nhiều công việc, mười năm sau, giá nhà cao lên gấp mấy lần. Ở một đất nước
chủ yếu dựa vào mậu dịch quốc tế này, việc kinh doanh của anh ấy càng ngày càng
phát triển. Mà thời gian làm việc của anh ấy hiện nay chỉ có nửa tiếng một
ngày, thời gian còn lại đa số là cưỡi ngựa, trượt tuyết hoặc học các loại nhạc
cụ, anh ấy còn thành lập một đội nhạc trong khu phố của mình sống. Tớ thích
phương thức sống sôi động và sự giàu có, sung túc của anh ấy, cách sống tình
người rất đơn giản, các mối quan hệ giản đơn không khách sáo, mặc dù có mục
đích nhưng cũng khó có thể nói hết. Tớ rất thích tay thổi sáo trong dàn nhạc
của tiểu khu mà anh ấy lãnh đạo, nó khiến tớ có cơ hội thử trình độ thổi sáo mà
tớ học hồi còn ở đại học.
Tớ hỏi anh ấy, vì sao không kết
hôn?
Anh ấy nói, kết hôn là một cuộc đua xe,
anh ấy không có một chiếc xe tốt nên không muốn thi đấu.
Tớ không hiểu, anh ấy nói đàn ông có lúc
rất sợ cuộc sống bình dị sau khi kết hôn. Tớ nói bất cứ việc gì cũng chỉ là
tương đối, kết hôn cũng vậy, bình dị hay nhiều màu sắc sẽ khác nhau theo từng
độ tuổi, không ai đạt được cả hai cái này cùng một lúc.
Anh ấy nói, có lúc anh ấy có rất nhiều suy
nghĩ, anh ấy có ba con ngựa mà mình thích, nhưng không thể nào thích cả ba còn
cùng một lúc được. Điều này giống như Đan Mạch có hai bài quốc ca hoàn toàn
khác nhau. Có lúc, nhìn cảnh tượng họ cưỡi ngựa lao vút đi, tớ lại thấy mắt
mình nhòa đi, cảm thấy anh ấy vừa ở gần lại ở xa.
Tớ hỏi anh ấy, bao lâu rồi anh không về
Trung Quốc? Mắt anh ấy nhìn sang hướng khác, nói là đã mười mấy năm rồi. Tớ hỏi
vì sao không quay về?
Anh ấy nói, bởi vì không có ai cũng anh ấy
về.
Tớ hỏi, bố của anh đâu?
Anh ấy không nói gì nữa, tớ nhìn vào người
đã không cảm nhận được sự ấm áp của gia đình bao năm nay, nhìn ánh mắt thất
vọng của anh ấy mà không nói nên lời. Anh ấy là một người không có sự ấm áp của
gia đình, thực ra tớ cũng chẳng tốt đẹp gì hơn.
Anh ấy dạy tớ trượt tuyết, nhưng tớ lại
thích nhìn anh ấy trượt tuyết hơn, cái thân hình cong xuống rồi trượt một đoạn
đường dài ấy khiến tớ không thể tưởng tượng nổi anh ấy không còn yêu cuộc sống
này. Hồi mới học, tớ sợ lắm, thường cứng đơ người, không cúi xuống được, bị ngã
mấy lần. Có một lần, anh ấy dự cảm được là tớ sắp ngã, thế là dùng kỹ thuật
thuần thục để ôm chặt eo tớ, tớ không biết vì sao, nhìn ánh mắt anh ấy, tớ lại
thấy tim mình đập cuồng loạn, bởi vì anh ấy đã hôn tớ.
Tớ chẳng nghĩ ngợi gì cả, chỉ nhớ lại
chuyện Putin và vợ ông ấy trước khi kết hôn cũng rất thích trượt tuyết,
Anh ấy lại nói: “Có người nói, Kissing đối
với một người đàn ông là khoản nợ thu về, còn đối với đàn bà là một sự đầu tư,
em nghĩ sao?”
Anh ấy trượt qua trước mắt tớ, khi tớ
trượt tiếp, tớ đã có thể khom lưng và điều chỉnh tốc độ để dừng lại.
Bọn tớ, hai người vừa đơn giản vừa phức
tạp, ở bên cạnh hải cảng Copenhagen. Anh ấy nói yêu tớ, tớ kinh ngạc. Sau khi
anh ấy tỏ tình, đưa cho tớ một món tiền, bảo tớ hãy mua mấy bộ quần áo, làm một
kiểu tóc xinh đẹp. Những thứ mà ngày trước tớ có thể dễ dàng đạt được mà giờ
đây lại do anh ấy đưa cho tớ, tớ thấy kích động đến mức s