hình chữ nhật đặc sắc, có những vẻ đẹp kiến trúc mà những thành phố khác không
thể nào sánh nổi. Đứng trên phố Trường An gió thổi lồng lộng, anh mới hiểu rằng
những con đường lớn với các công trình kiến trúc cũng giống như mặt biển với
con thuyền, cả đời không thể nào tách rời nổi nhau.
Dick đi dạo quanh Vương Phủ Tinh, nhìn thấy rất nhiều
những đám người đang hân hoan, vui vẻ, nghe thấy tiếng nhạc rock của các ca sĩ
trên một sân khấu dựng tạm và tiếng cụng ly vui vẻ, lúc này anh mới cảm nhận
được sự cô độc của mình. Sự náo nhiệt trên các con phố dường như làm kinh động
tới cả thiên đường, những gì mà anh nghe thấy, nhìn thấy dường như đang phá vỡ
trái tim anh.
Quay về khách sạn Quốc tế, từ tầng bảy nhìn ra ngoài,
đường vành đai vẫn đang trong quá trình xây dựng, mà cuộc đời của anh thì đã
sang một trang kiến thiết mới.
Anh lại nghĩ tới Tiểu Liên. Một cái tên mà anh cố tình
không nghĩ tới, cố tình bắt mình phải quên đi. Anh liên tục đọc được các bài
viết có liên quan đến cô trên báo hoặc tạp chí, giờ đây cô đã có khả năng kinh
tế để làm quảng cáo tuyên truyền cho công ty của mình rồi. Cô đã đổi tên “Vườn
ăn” thành “Liên kết Thượng Hải”, nâng cấp nhà hàng lên theo con đường “hướng về
điểm liên kết thành công của cuộc đời”, việc kinh doanh của nhà hàng cũng ngày
càng phát triển. Khi cô còn chưa thành công, anh thực sụ hy vọng cô có thể
thành công, vì nỗi đau từng có trong lòng cô, vì sự cá cược của anh khi từng
coi cuộc đời giống như một trò chơi. Giờ cô thành công rồi, anh lại hy vọng cô
cứ bình thường thôi, quay về với ánh mắt ngây thơ và đơn giản như năm xưa cô
nhìn anh, ánh mắt đấy đủ để cho bầu trời ảm đạm trở nên rực rỡ, cũng đủ để đôi
tay kiên định của anh phải run rẩy, nhưng anh không thể nào tìm được cảm giác
đó nữa. Cũng giống như rất nhiều lần đầu tiên mà anh không thể nào quên được,
anh cũng không thể quên được lần đầu tiên họ làm tình bằng tay trong tiếng ca
mà họ đều không nghe hiểu, nhẹ nhàng vén tà áo lên, khép chặt mắt, da thịt chạm
vào nhau, sau đó là những giọt nước mắt trong vắt của cô, một niềm vui vỡ òa
như khi Dante gặp Beatrice. Tất cả những điều này đều là vì lần đầu tiên nên dù
sau đó phải chia ly nhưng vẫn trở thành vĩnh hằng.
Giờ hình như anh chẳng còn gì nữa, chỉ còn lại công
ty. Hằng ngày, anh nhảy vào vùng biển rộng lớn của công ty, đối diện với bao
sóng gió, gặp gỡ các khách hàng khác nhau, mượn sự bận rộn để dừng lại mọi sự
liên tưởng và hồi sức.
Chỉ là có một điều anh tự cảm thấy không thẹn với
lòng, đó là anh đã rất thật lòng mong muốn Tiểu Liên sống tốt, và cũng đã chân
thành giúp đỡ cô.
Chủ tịch Trương rất thích những lý giải của Dick
về thương mại điện tử. Giờ đây rất nhiều người Trung Quốc coi nghiệp vụ điện tử
là điện tử thương mại, thực ra đó là một sai lầm. Thương mại điện tử không chỉ
là điện tử hóa thương mại mà hơn nữa còn về cơ bản là giải phóng sức lao động
chân tay. Tất nhiên thương mại điện tử giả chỉ là đưa hình ảnh sản phẩm của
mình lên các trang web và bán hàng mà thôi, còn thương mại điện tử thực sự
không chỉ là như vậy, nó là một công trình kết hợp trong ngoài, còn người mới
là chủ nhân thực sự của nó.
Dick lại chuẩn bị để phát triển sự nghiệp của mình.
Quan niệm quản lý doanh nghiệp hiện đại khiến anh cảm thấy mọi sự ưu tú, cạnh
tranh và tàn khốc trong xã hội thương mại giống như một đoàn tàu đang đi về
phương xa, có lên hay không không do bạn quyết định, đã lên rồi, nếu không quen
với tốc độ của nó thì có thể xuống tàu, còn người có thể kiên trì tới cùng
không những được thưởng ngoạn khung cảnh thiên đường mà còn trở thành người
chiến thắng cuối cùng.
Nhưng bỗng dưng có một ngày, anh gặp phải một chuyện
vô cùng đau khổ, đó là tin người vợ ở Canada của anh bị bệnh nguy kịch.
Thì ra, một năm sau khi họ kết hôn, cô phát hiện ra
mình bị ung thư. Nhưng cô không muốn làm liên lụy tới anh, thế là giấu anh, thể
hiện mình đã chán ghét anh. Anh là người vô tâm nên không tài nào nhận ra sự
thay đổi này, quyết tâm bỏ sang Trung Quốc. Anh vốn muốn tìm một người mà mình
yêu, sau đó quay về ly hôn với cô. Nhưng Tiểu Liên lại là một người phụ nữ có
cá tính quá mạnh, cô có thể chịu đựng được sự thay đổi của tình yêu, nhưng
không tài nào chấp nhận sự giấu diếm trong tình yêu.
Tiểu Liên tới Bắc Kinh để liên hệ công việc. Cô đại
diện cho doanh nghiệp tư vấn tư nhân để tham gia một cuộc họp bàn nghiên cứu về
ngành tư vấn. Trong cuộc họp, cô phát biểu rất nhiều điều liên quan đến quy
phạm và quy tắc thị trường của ngành tư vấn. Trong bài phát biểu của mình, cô
nghĩ tới Dick, bởi vì tư tưởng của cô từng chịu ảnh hưởng của anh và khiến cô
đưa những ảnh hưởng đó vào bài viết của mình.
Thực ra Dick cũng tham dự cuộc họp với tư cách là đại
biểu, đứng ở đầu bên kia tấm thảm đỏ của khách sạn Kempinski, Tiểu Liên nhìn
thấy Dick. Anh vẫn dùng loại nước hoa Polo quen thuộc, mặc com lê Dunhill, mái
tóc sáng bóng chải gọn gàng.
Anh mời cô ra ngồi chỗ quán bia, cô đồng ý. Ngồi trong
quán bia ngắm cảnh đêm khiến cô n