i thực ra chính là hình tượng người
phụ nữ mà họa sĩ yêu tha thiết, người họa sĩ này đã từng có được niềm hạnh phúc
khi được người khác yêu hay chưa thì không ai hay biết, nhưng thông qua đôi mắt
và biểu cảm của người mẹ, mọi người cảm nhận được một tình yêu vượt qua tất cả.
Đứng trước Đức Mẹ, màu sắc tươi đẹp và làn da màu vàng của Người khiến Phương
Thành phát hiện ra rằng các nghệ sĩ ngày trước có một tín ngưỡng gần như thần
thánh với tình yêu, bởi vậy nghệ thuật của họ mới trở nên bất hủ như thế.
Hôm đó khi đang đứng trước giáo đường Bông hoa Đức Mẹ
thì bỗng dưng trời đổ mưa rào, mọi người đều chạy vào quán cà phê gần đó trú
mưa. Những giọt mưa xối xả lên máng nước nóc giáo đường. Không lâu sau mưa
tạnh, trời lại hửng nắng, khi anh cảm thấy thời tiết thay đổi thật nhanh thì
nghe thấy có tiếng vỗ tay. Nhìn theo âm thanh đó, thì ra là một chiếc xe ngựa
đang chậm rãi hướng về phía giáo đường, trên xe ngựa là một đôi tân lang tân
nương, điều khiến anh ngạc nhiên là hai người này là người châu Á tóc đen mắt
đen, họ mỉm cười đón nhận lời chúc phúc của những người phương Tây xa lạ. Trái tim
anh lại dấy lên một cơn sóng, bên ngoài tòa giáo đường hùng vĩ đã trở thành một
nơi tổ chức hôn lễ ngoài trời, tiếng vỗ tay rõ ràng và dồn dập. Có lẽ họ muốn
tới giáo đường, nhưng cho dù họ đi tới đâu thì khúc nhạc Thần
khúccủa Dante cũng giúp họ tìm được thiên đường trải đầy
hoa tươi. Hôn lễ kiểu này không có chương trình hay kế hoạch từ trước, chỉ có
những trái tim chân thành và những ly rượu ngọt ngào.
Anh lại nghĩ tới Tiểu Liên vừa yếu đuối vừa kiên
cường, vừa nhẫn nhục chịu đựng vừa có tính cách cởi mở, phóng khoáng.
Điểm dừng chân cuối cùng trong chuyến đi châu Âu của
anh là nước Đức. Anh tổ chức một triển lãm tranh nho nhỏ trong trường đại học
Heidelberg của Đức.
Nếu không có sự ủy thác của Tiểu Liên, anh sẽ không
quay lại nơi này, bởi vì anh biết sự xuất hiện của mình sẽ khiến đôi mắt Đại
Vân càng thêm u buồn. Nhưng anh vẫn đi theo địa chỉ mà Tiểu Liên đưa cho anh,
tìm tới Đại Vân vào một chiều thứ bảy.
Căn nhà biệt lập hẳn trong khu phố, nó có cả một vườn
hoa nhỏ, rất chỉnh tề, gọn gàng, sạch sẽ, thể hiện tác phong truyền thống của
người Đức. Đại Vân sống trong một căn nhà hai tầng lầu, trông có vẻ rất cổ
kính, nhưng lại vô cùng Âu hóa. Bức tường màu đỏ đã loang lổ vết thời gian được
che lấp bởi một cái cây lớn, có cảm giác như nó đang tách biệt với thế giới bên
ngoài. Anh nghĩ, nếu Đại Vân được sống ở đây thì quả là may mắn.
Anh gõ cánh cửa không hề khóa, một bà lão người Đức ra
mở cửa. Bà không hiểu tiếng Anh, anh bèn lấy bức ảnh của Đại Vân ra, bà già
thất sắc rồi vội vàng đóng chặt cửa lại. Phương Thành không thể nào hiểu được,
lại gõ cửa. Khi anh còn đang đi qua đi lại trước cổng nhà thì một người đàn ông
cao lớn người Đức ra mở cửa, nói với anh bằng tiếng Anh:
- Chào anh, anh tới tìm Dancy phải không?
- Dancy? – Lúc này anh mới nhớ ra tên tiếng Anh của
Đại Vân là Dancy.
Anh vội vã gật đầu, sau đó tự giới thiệu về mình, nói
mình là họa sĩ từ Trung Quốc tới, nhận lời ủy thác của người bạn tới đây tìm
Đại Vân.
Người đàn ông Đức đưa anh vào phòng khách. Trong gian
phòng khách rộng lớn là những đồ dùng toàn bằng gỗ và một cái bếp lò kiểu cổ,
còn có rất nhiều tiêu bản thú săn mang đầy hơi hướng nông thôn. Họ bước vào thư
phòng, trong thư phòng có một chiếc bàn màu đen hình cánh cung rất cổ, trên bàn
toàn là những sách vở và tạp chí bằng tiếng Đức. Phương Thành không cảm nhận
thấy sự tồn tại của Đại Vân trong căn nhà này, thế là lo lắng hỏi:
- Where is she? (Cô
ấy đâu?)
- She has not been here. (Cô
ấy không có ở đây.)
- What do you mean? (Ý
ông là sao?)
Người đàn ông Đức hình như rất thân thiện, ánh mắt
nghiêm túc nhưng không hề cao ngạo. Buổi chiều hôm đó, trong khu vườn ấm áp,
anh ta nói với anh rất nhiều chuyện liên quan tới Đại Vân, còn đưa cả cuốn nhật
ký của cô cho anh.
Dick lại một lần nữa đứng trên con đường Trường An
quen thuộc, trong lòng vẫn cảm thấy kích động y như lần đầu tiên nhìn thấy nó.
Đã từng đi qua rất nhiều con đường trên thế giới nhưng anh vẫn không thể nào
quên được những cảm xúc đầu tiên ấy: lần đầu tiên tới quảng trường Hiến Pháp ở
trung tâm thành phố Mexico, bị chinh phục bởi bức tượng điêu khắc to lớn đang
được dát vàng bởi ánh mặt trời; lần đầu tiên nhìn thấy tượng nữ thần Tự Do ở
New York, một cảm giác thán phục dâng lên trong tim; lần đầu tiên đi tản bộ
trên con đường dọc sông Hoàng Phố ở Thượng Hải, kinh ngạc vì nơi đây giống như
một vùng đất khác của địa cầu… Mỗi cái lần đầu tiên ấy đều ngọt ngào như khi
một sinh linh bé nhỏ chào đời, nhưng những bước chân sau này thì khó tránh khỏi
sự trùng lặp.
Lần này tới Bắc Kinh cũng như vậy, Bắc Kinh cũng có sự
vội vàng của nó, nhưng vẫn rất vừa phải, trong sự yên tĩnh của nó có hàm chứa
những hơi thở mạnh mẽ. Bắc Kinh không có những bánh quay khổng lồ, cũng không
có ánh đèn rực rỡ suốt đêm như ở Thượng Hải, nhưng Bắc Kinh có những kiến trúc