thấy rất khó chịu, chẳng nhẽ giá trị của tớ chỉ có thế thôi sao? Câu mà tớ nói
nhiều nhất mỗi ngày là “Cảm ơn”. Người Đức có cách làm tiết kiệm thời gian, đó
là thanh niên vào những ngày nghỉ cuối tuần sẽ phục vụ người già và ghi vào sổ,
khi nào mình già, dùng quãng thời gian này để đổi lấy sự phục vụ của thanh
niên. Ở Thượng Hải, tớ viết tiểu thuyết, tản văn, nhận phỏng vấn, những thứ như
tiền công đức, tiền dưỡng lão đều không hề suy nghĩ hay tính toán gì, giờ đây,
tớ không biết rằng khi phải đối mặt với sự già nua sau này, tớ cũng muốn tham
gia vào đội ngũ tiết kiệm thời gian.
Sống ở Thượng Hải, trong thành phố luôn
tràn đầy những dục vọng không bị kiềm chế. Giờ đây tới một cái nơi rộng lớn
này, thi thoảng vào trung tâm thành phố chơi, cuộc sống lại như không thể quay
đầu lại nữa. Công xưởng sôcôla của anh ấy là sản nghiệp của gia tộc, bởi vậy
không thể bỏ mặc nó được. Tớ cũng phát hiện ra anh ấy có một sai lầm không thể
tha thứ được (tớ không viết ra đây nữa), nhưng bên ngoài tớ chỉ có thể cho anh
ấy một chữ “tốt”. Trong cuộc sống của anh ấy, công xưởng là trung tâm, gia tộc
của anh ấy và bản thân anh ấy là hai điều cơ bản, tớ chỉ là một thành viên rất
bình thường trong gia tộc ấy, điều khác biệt là màu tóc và màu da của tớ khác
với họ mà thôi. Tớ giống như một con bướm đã khô cứng chứ không còn là một con
bướm xinh đẹp thích bay lượn như khi mới sinh ra. Tới giờ tớ mới hiểu, đối với
một đất nước mà mình hoàn toàn xa lạ, chúng ta không nên nghĩ nó quá tốt đẹp.
Nếu nghĩ nó quá đẹp, như thế là ta phủ nhận quá khứ và vô trách nhiệm với tương
lai. Woa, con người tớ cũng bắt đầu nhắc tới hai chữ trách nhiệm rồi! Tớ yêu
một người đàn ông trong tưởng tượng, dùng tưởng tượng để gói bọc anh ấy thật
kỹ, đến cuối cùng, có thể sẽ bị trừng phạt. Thế thì trừng phạt đi!
Nếu cậu có thời gian có thể tới Heidelberg
tìm tớ, được không? Bây giờ bất cứ người bạn cũ nào cũng hơn tất cả người thân,
bạn Trung Quốc của tớ rất nhiều, nhưng đa số đều là những người ham vui, chẳng
có ai là thân thiết cả, hình như chỉ có cậu là khác những người bạn đó. Đương
nhiên, vì kết hôn, những người bạn Đức xung quanh cũng trở thành người thân của
tớ, nhưng những người thân về hình thức này lại quá hình thức hóa. Mặc dù tớ
vẫn cố gắng lịch sự, quan tâm và mỉm cười với học, nhưng khi đêm buông xuống,
tớ phát hiện ra mình không còn là Đại Vân nữa, không còn là một Đại Vân có tư
tưởng khoáng đạt lại điên cuồng, thích viết văn tới khi nào đau mắt mới thôi.
Có lẽ tớ không thích hợp với việc kết hôn,
kết hôn chỉ là vì khát vọng và tò mò với một sự vật mới khi mình chưa được nếm
trải nó. Nhưng không kết hôn thì không có cảm giác an toàn, tớ ở vào một vị trí
không ngừng thay đổi, mặc dù đau khổ nhưng vẫn chịu đựng, bao gồm cả mọi lời
nhạo báng. Tớ vẫn là tớ, không thuộc về trời đất, nhưng tớ có thể sống theo ý
nguyện của mình được bao lâu nữa?
Thế giới dường như đang trôi nổi, không cố
định.
Tớ tình cờ đi vào nước Đức, rồi tớ thấy
những âm thanh vang dội trong Sử ký của nước mình.
Sống chung với ai lâu dài, tớ không dám
nghĩ. Giờ đây nếu hỏi tớ thích nhất thơ của ai, có lẽ là câu nói: “Tiếng người
trời lặn là bốn bể. Nhìn ra bốn bể chẳng phải nhà” của Lục Du.
Nhà hàng của cậu thế nào? Chắc là làm ăn
tốt lắm phải không? Tới đây mở một chi nhánh nhà hàng đi! Tớ tiếp tục hợp tác
với cậu. Hì, chỉ đùa với cậu thôi. Tớ vốn không nghĩ là sẽ viết nhiều như thế,
nhưng đã viết rồi thì không xóa đi nữa. Tớ tin là cậu có thể hiểu được tớ, có
một người bạn như cậu, tớ cũng thấy an ủi lắm rồi.
Dừng bút tại đây. Chúc mọi sự an lành!
Tiểu Liên và Dick lại hẹn nhau tới sàn nhảy. Tiểu Liên
mặc chiếc áo nhiều tua rua màu trắng và một cái quần bò yếm, trông vừa có vẻ tự
do, lại có chút quý tộc. Đó là một trong những sàn nhảy hiện đại nhất ở Thượng
Hải, đầy ắp sự nhiệt tình và gợi cảm, đầy ắp cả hơi thở của mọi người. Đằng sau
DJ là một màn hình lớn, các cột màu sắc nhấp nháy lên xuống cùng với sự thay
đổi của âm thanh, đây là sự kết hợp hoàn mĩ giữa kỹ thuật quang học hiện đại và
kỹ thuật âm hưởng, mọi người ở đây đều vì nó mà điên đảo, mỉm cười, vỗ tay, uốn
éo, hôm nay không phải là Tết, nhưng không khí nơi này còn đông vui, tấp nập
hơn cả Tết.
Tiểu Liên nhìn thấy một cô gái áo đen lên sân khấu
nhảy, cô bỗng dưng nhớ tới Đại Vân. Đại Vân khi đó cũng như vậy, mắt đánh đậm,
son môi đỏ chót, sắc mặt lạnh lùng nhưng thân hình và những bước nhảy của cô
thì vô cùng nóng bỏng. Trong sự náo nhiệt đó, cô thưởng thức vẻ đẹp của chính
mình. Nhưng cô lúc này…
Bỗng dưng, tóc của cô bị Dick giật một cái, anh nghịch
ngợm mái tóc cô, nhưng vẫn không phá hỏng tâm trạng của cô, ngược lại còn khiến
cô thêm sức sống. Cô bước ra khỏi thế giới tinh thần của chính mình, đi vào
vòng tay anh. Cả biển người chuyển động, tiếng âm nhạc chói tai, tiếng ồn ào
trò chuyện, duy chỉ có đôi mắt sâu thẳm của anh là thứ duy nhất tỏa sáng trong
tim cô.
Tiểu Liên biết, đã lâu
