hẩm định đi tới, vỗ vai Đình Đình
“Tại sao đến chung với Ba Na Na vậy? Em và cô ấy đứng chung thì thật sự cô ấy
chẳng có chút ưu thế nào, khó trách cũng bị cô ấy đẩy đi.”
Na Na vốn tên là Bảo Na, bị mọi người đùa giỡn gọi là chuối tiêu để diễn tả sự
mềm dẻo và ngọt ngào của cô.
Đình Đình nhún vai “Vừa mới đụng phải.”
Anh biên tập và thẩm định lắc đầu. Kỳ thật Đình Đình dễ ở chung, vừa chịu khổ,
khả năng chủ trì cũng rất giỏi, khuyết điểm chỉ là thiếu một chút may mắn mà
thôi.
Đình Đình đi đến trước bàn làm việc của mình, buông ba lô xuống rồi cầm cái ly
vào quầy giải khát, vừa rót một ly trà cẩu kỷ hạt lười ươi về thì nhà sản xuất
Tiêu Tiếu đã tới, đứng ở cửa phòng hội nghị vỗ tay triệu hồi tất cả nhân viên
tổ tiết mục đi vào họp. Đứng bên cạnh cô là một người đàn ông cao to trẻ tuổi,
gương mặt tuấn nhã.
Những người chủ trì khác cùng tổ với Đình Đình cuồng nhiệt nhào vào lưng Đình
Đình, khẽ kêu lên “Trời ơi, là Hứa Đình Vũ - Hứa Bát Đương.”
Đình Đình nhấp một ngụm trà thanh phổi nhuận cổ, trong lòng âm thầm nói, quả
nhiên tin tức Na Na linh thông.
Người này xuất thân chính quy, tốt nghiệp ở học viện hí kịch thủ đô, làm trong
tiết mục nghệ thuật ở đài trung ương. Bởi vì khí chất ưu nhã tuấn lãng, hiểu
biết rộng rãi, nội tâm phong phú nên được nhiều phụ nữ trẻ và trung niên hâm
mộ. Tuy nhiên do quy tắc ở trung ương gò bó, không cho phép hoạt động ở chương
trình khác nên đã hạn chế rất nhiều sự nghiệp của anh ta.
Lúc đó người này đã có một hành động được coi là mười phần không thể tin nổi ——
từ làm việc ở đài trung ương chuyển đến đài truyền hình vệ tinh ở địa phương.
Mọi người đều nói anh ta ngốc, bày đặt không cần chén vàng ở đài trung ương mà
chạy tới đài vệ tinh uống cháo hoa màu.
Nhưng người này dám tìm ra một con đường khiến người người tán thưởng, lúc làm
việc bận rộn nhất anh ta đồng thời chủ trì tám tiết mục đẳng cấp, từ đó được
tặng danh hiệu bát đương (tám
đẳng cấp).
Tiêu Tiếu chờ mọi người ngồi xuống rồi, hắng giọng nói “Để tôi giới thiệu với
các bạn, đây là đồng nghiệp mới của tổ tiết mục chúng ta, Hứa Đình Vũ, chắc hẳn
các bạn cũng đã hiểu một chút về anh ấy nên bây giờ tôi sẽ không nói cụ thể
nữa. Bắt đầu họp, mọi người xem bản cập nhật tỉ lệ xem đài.”
Mỗi một kỳ tổ tiết mục sẽ nhận được phản hồi về tỉ lệ xem đài để chế tác mới
biết phản ứng của người xem, kịp thời có điều chỉnh về nội dung tiết mục.
“Tỉ lệ xem đài từ thứ hai đến thứ sáu rất ổn định, nhưng đến thứ bảy chủ nhật
lượt xem rõ ràng giảm xuống. Tiết mục mỹ thực trước Tết chúng ta đưa ra nhận
phản ứng bình thường. Các bạn thảo luận một chút xem nên thay đổi thế nào, có
thể xoay chuyển lượt xem trong buổi truyền hình của hai ngày nghỉ không?”
Tiêu Tiếu gần bốn mươi tuổi, lúc còn trẻ làm người chủ trì tiết mục tâm sự tại
radio, về sau chuyển nghề sang làm phim. Cô là một phụ nữ tràn đầy nhiệt tình,
hăng hái.
Bình thường đối với cấp dưới của mình cô luôn luôn bảo vệ, là chị lớn tri kỷ
của bọn họ, nhưng trong công việc, cô nghiêm khắc hơn bất cứ người nào, luôn
yêu cầu nghiêm khắc mọi người phải tạo ra tiết mục mỹ thực đạt tới độ hoàn mỹ
cho cô.
Đình Đình hơi khép mắt nhìn xuống bản báo cáo tỉ lệ xem đài, quả nhiên tỉ lệ
xem của hai ngày nghỉ hơi giảm, đối với chị Tiêu luôn theo đuổi hoàn mỹ mà nói,
quả là kích thích không nhỏ.
Trong giây lát mọi người trong phòng họp đều im lặng, sau đó tiểu Trương đề
nghị: “Chúng ta tìm những đầu bếp nổi tiếng đã đưa ra trong các tuần trước tổ
chức thi vào Chủ nhật được không? Một vòng tìm hai người, cho bọn họ chủ đề,
sau đó bắt đầu quay từ giai đoạn chuẩn bị cho đến hết trận đấu thứ bảy chủ
nhật... Ừ —— có thể mời người qua đường ăn thử, sau đó bình luận tìm ra bên chiến
thắng. Người xem bình thường cũng có thể báo danh tham gia.”
“Được, đây là một ý kiến. Còn có đề nghị nào khác hay không?” Tiêu Tiếu gõ đuôi
bút lên mặt bàn phòng họp.
“Trong khoảng thời gian hai ngày nghỉ này, những người tuổi trẻ đều ra ngoài
đi dạo phố mua đồ, cho nên chúng ta bị mất chính là nhóm người xem này, nếu như
chúng ta có thể thu hút ánh mắt của bọn họ, tỉ lệ xem đài nhất định có thể tăng
trở lại.” Người chủ trì Thiên Tình phân tích.
Mọi người nghe xong đều gật đầu đồng ý.
Trong hai ngày nghỉ người già hoạt động tương đối ít hơn người trẻ tuổi, cho
nên bọn họ thường ngồi trước ti vi. Hoạt động giải trí của trung thanh niên đa
dạng phong phú hơn, lúc này lại là lúc họ ra ngoài ăn cơm, nếu có thể kéo bọn
họ về đến trước tivi thì ——
“Có ý tưởng cụ thể gì không?”
Thiên Tình vuốt vuốt mái tóc “Gần đây tiết mục chọn người đẹp khí thế hừng hực,
bao nhiêu người tuổi trẻ như si như cuồng với người dự thi của mình, hoặc là
chúng ta có thể cùng bên kia thương lượng một chút, mời người dự thi tới biểu
hiện chút khả năng nấu ăn?”
Bắc Phương - một nam chủ trì khác phản đối “Thiên Tình, những đứa trẻ còn chưa
cởi sạch tóc sơ sinh, có thể có tài nghệ nấu ăn gì? Chúng ta không thể được cái
này mất cái khác đâu. Không thể chỉ thấy nhóm người này xem đông th