a vì dập tắt lửa trên núi
mà bị thương. Trong lúc hỗn loạn đó Phan Công Tử sinh ra từ trong bụng mẹ. Phan
ông ẵm đứa bé mới sinh ra nhăn nhúm ngay cả con mắt cũng chưa mở cảm khái vạn
phần, nói với con trai đã khẩn trương đến ngây ngốc là đứa nhỏ này khóc thật là
lớn, từ nay về sau nhất định có thể trở thành đứa bé khoẻ mạnh kháu khỉnh lanh
lợi như Phan Đông Tử, vậy cứ kêu Phan Đông Tử đi.
Phan ông đã lên tiếng thì ba Phan đương nhiên gật đầu đồng ý.
Đến lúc điền giấy chứng sinh cho em bé, bác sĩ hỏi, em bé tên là gì?
Ba Phan vội nói, gọi là Phan Đông Tử.
Cũng không biết bác sĩ nghễnh ngãng nghe lầm, hay là loay hoay choáng đầu rồi
hoặc là do nguyên nhân gì khác, tóm lại tuyệt bút vung lên liền viết xuống ba
chữ Phan Công Tử.
Ba Phan trong lúc kích động, nhận giấy chứng sinh xong cũng chẳng kịp nhìn qua
nhét vào túi quần, tranh thủ thời gian trở về phòng bệnh xem vợ con. Chờ về
đến nhà, chăm sóc vợ trong tháng ở cữ xong lúc cầm giấy chứng sinh ra đi báo
tạm trú cho đứa bé, người hộ tịch Cảnh Nhạc nói Phan cán sự, con của các vị tên
là Phan Công Tử sao?
Ba Phan choáng váng, lấy giấy chứng sinh ra xem xét rồi ngơ ngác.
Một Phan Đông Tử hay như thế, cứ như vậy nháy mắt một cái hóa thành Phan Công
Tử.
Cảnh hộ tịch thấy vậy vội vàng trấn an kẻ mới làm cha, Phan cán sự anh đừng
khẩn trương, đến bệnh viện xin bác sĩ sửa lại thì được rồi.
Ba Phan liền nhận lại giấy chứng sinh trở về nhà.
Phan ông thấy con trai trở về tâm tình không tốt, nét mặt khó coi liền hỏi sao
vậy.
Ba Phan kể lại chuyện đã xảy ra, ông cụ vỗ đùi, chúng ta vì nhân dân phục vụ,
bác sỹ bận rộn như vậy, viết sai thì viết sai, sao có thể làm cho người ta đang
bận bịu lại thêm phiền hà? Cứ kêu Phan Công Tử, Đông Tử là tên ở nhà, không
sao!
Từ đó, Phan Đông Tử là Phan Công Tử.
Tuy người trong nhà, trong cơ sở (chỗ làm việc của ba Phan) gọi hắn Đông Tử Đông Tử nhưng trên giấy chứng nhận hộ
tịch, rõ ràng là ba chữ Phan Công Tử.
Nghe nói Phan Công Tử vì tên này mà bị các bạn nhỏ trong cơ sở cười nhạo, đã
từng tuyệt thực phản đối, đâu có như Đình Đình sinh trễ mà vô duyên gặp vận
may.
Đình Đình le lưỡi, cô thấy bây giờ Phan Công Tử rất vui vẻ với cái tên này vì
nó đã đem tác phong công tử của y phát dương quang đại.
Thứ hai trước khi đi làm, Đình Đình lấy đồ chua trong tủ lạnh đổ sang một cái
bình thủy tinh trong suốt, sau đó đem hộp thực phẩm rửa sạch rồi đậy chặt lại
cho vào túi vải thun màu đỏ mà Đại Lang đựng bánh kẹo cưới, định sau khi tan ca
nếu có thời gian sẽ mang tới trả lại cho Chương Triêu Dương.
Có điều vừa bước vào thang máy đã nhìn thấy Na Na đến trước cô một bước.
Na Na mặc một cái áo khoác ngoài bằng nhung cừu màu trắng ngà, cổ áo và ống tay
áo đính da cáo rất đẹp, bên trong là một cái áo cổ thấp đan chỉ trộn lẫn kim
tuyến bạc, phía dưới mặc quần jean ống nhỏ, phối hợp với một đôi giày bốt cao
qua gối. Vẻ bảy phần mỹ lệ ba phần xa hoa của Na Na rất đẹp, rất phô trương.
Đình Đình nhìn lại mình, một cái áo vệ nhung màu xám, bên ngoài là áo đoạn lông
ngắn, phía dưới là quần jean bị bạc thành màu xanh da trời, chỉ có đôi giày
đáng tiền nhất, là của Phan Công Tử đi Newyork mua ở cửa hàng bán độc quyền
trên đại lộ 5 tặng cô. Quả thực tương phản với Na Na tươi đẹp.
Na Na trông thấy Đình Đình che miệng cười nói tự nhiên, “Đình Đình, sớm vậy.”
“Sớm nhỉ, Na Na.” Đình Đình vươn tay bấm nút tầng trệt thay cho Na Na.
“Gần đây đài các cô bận hay không?” Na Na vuốt vuốt điện thoại di động của
mình.
Đình Đình mới phát hiện đó là chiếc thoại mới nhất của hãng gì đó có chữ N đứng
đầu (Nokia
chăng?), màu đỏ đô, bàn phím nhỏ có thể kéo
ra, loại này trong nước còn chưa bán.
Đình Đình cười một cái, “Cũng như bình thường, còn các cô?”
Na Na nghịch ngợm phất mái tóc một cái vẻ phong tình vạn chủng “Chúng tôi bận
tối mày tối mặt, vừa phải quay tiết mục mới đặc biệt mùa xuân, vừa phải chủ trì
tiệc tối, mấy ngày nữa còn phải đến hiện trường lễ trao giải Oscar đưa tin, bận
chết được, thật là muốn nghỉ ngơi “
Đình Đình nghĩ trong đầu, Oscar a! Oscar đó! Na Na cô còn ở nơi này tỏ vẻ với
tôi, nói cái gì muốn nghỉ ngơi ư?
“Tôi phải đi rồi.” Đình Đình cười nói một câu cắt lời Na Na.
Na Na bị nghẹn lại, sau đó dựa vào vai Đình Đình giơ bàn tay nhỏ ra “Cô chính
là trụ cột ở đài, sao lại quan tâm tôi làm mấy việc chân chạy (sai vặt)vừa khổ vừa mệt mỏi, Đình Đình ~~~”
Thanh âm vừa mềm mại vừa ỏn ẻn, nghe khiến Đình Đình run rẩy vươn tay xoa tay
Na Na “Hay nói giỡn “
Na Na lại che miệng cười duyên “Tôi nghe nói kênh các cô mới nhận một người đàn
ông gương mẫu từ đài truyền hình Vệ Tinh tối, về sau cô nhớ giới thiệu cho tôi
quen nha.”
Đình Đình sững sờ, tại sao cô không nghe nhắc tới chuyện này?
Nhưng nghĩ đến kỹ thuật gạo nếp đậu hũ của Na Na, lại cảm thấy thoải mái, tin
tức của Na Na luôn linh thông.
“Biết rồi, nếu như là soái ca nhất định giới thiệu các cô quen trước.” Đình
Đình đến tầng trệt, đi ra thang máy, vẫy tay với Na Na.
Cửa thang máy vừa mở thì có anh biên tập và t
