ở nụ cười hài lòng: “A Giai ngươi đúng là lắm mưu nhiều kế.”
Tiết Giai cười rót cho A Cửu một chén trà: “Dì đối với Tiết Giai ân trọng
như núi, A Giai tất nhiên phải báo đáp Công chúa thật tốt, dốc hết sức
lực phân ưu cùng Công chúa.”
A Cửu nhủ thầm trong lòng: ngươi biết tri ân báo đáp, cũng coi như biết
điều, không như Nhị ca của ngươi, đã biết ta không thích cô ta còn
thương nhớ, đúng là có mắt như mù.
Ngoài trướng, Hướng Uyển Ngọc và Cung Khanh đã cùng mấy thiếu nữ im lặng cáo lui.
Cung Khanh về trướng của mình, lòng thầm nghĩ lại một màn kia. Cơn chóng mặt không giải thích được là thế nào? Sao lại trùng hợp thế, lại lảo đảo
trước mặt Thẩm Túy Thạch, để A Cửu bắt gặp Thẩm Túy Thạch dang tay đỡ
nàng? Mà Hướng Uyển Ngọc khi nhún mình hành lễ với A Cửu cũng lảo đảo
một phen, xem ra Tiết Giai đã sắp đặt gì đó trong trướng.
Nhưng nàng không uống trà, cũng không ăn điểm tâm, rốt cuộc trúng độc thế
nào? Dù không thể khẳng định thứ gì khiến nàng chóng mặt, nhưng ít nhất
có thể xác định, Tiết Giai không lương thiện như bề ngoài, xem ra sau
này nàng càng phải cẩn trọng.
Nhưng lý do gì cô ta phải hãm hại nàng? Nàng đã đắc tội cô ta khi nào. Cung
Khanh nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể liên quan đến Mộ Thẩm Hoằng. Hoặc là Tiết Giai thích hắn, hoặc là cô ta không thích hắn nhưng thích vị trí
Thái tử phi.
Hướng Uyển Ngọc đã thầm suy tính. Xem ra Thẩm Túy Thạch có ý với Cung Khanh,
muốn trả thù A Cửu, có lẽ biện pháp tốt nhất là để Thẩm Túy Thạch cưới
người khác, khiến A Cửu nếm thử mùi vị tan nát cõi lòng.
Hơn nữa từ thái độ mà Thẩm Túy Thạch dành cho A Cửu, có thể thấy hắn có đủ can đảm từ chối cuộc hôn nhân với A Cửu.
Nghĩ đến đây, Hướng Uyển Ngọc lạnh lùng cười một tiếng, A Cửu, nếu Thẩm Túy Thạch cưới Cung Khanh, ngươi sẽ như thế nào?
Tiết Giai nói mấy câu chỉ điểm A Cửu, hồi cung, cô ta liền xin Độc Cô Hoàng hậu chỉ hôn cho Cung Khanh.
Ai ngờ, Độc Cô Hoàng hậu nghe xong lại nhướng mày, lạnh lùng nói: “Chuyện
nhà họ Cung con không nên nhúng tay, lại càng không nên tác quái.”
A Cửu có chút kỳ quái, “Không phải mẫu hậu cũng không thích cô ta sao?”
“Ta thích hay không sẽ không ruột để ngoài da như con. Càng là thích một
người, càng phải đối xử lãnh đạm, càng là chán ghét một người, càng phải đối xử ôn hòa khiêm nhường.”
A Cửu bĩu môi: “Tại sao phải vặn vẹo tâm tư như thế, mẫu hậu không thấy mệt mỏi sao?”
Độc Cô Hoàng hậu lạnh lùng nói: “Vì mệt mỏi mới không muốn con phải sống
như thế, con là con gái, không phải gánh vác trách nhiệm với giang sơn
xã tắc, vì thế mẫu hậu mới không nghiêm khắc như với hoàng huynh con,
chỉ muốn con được sung sướng tự tại. Nhưng con phải nhớ kỹ, sung sướng
tự tại của con không vì một người đàn ông. Nếu dồn hết tâm tư vào một
người đàn ông, thì vinh hoa phú quý nhiều đến đâu cũng không thể khiến
con dễ chịu.”
A Cửu ấp úng nói: “Chỉ cần Cung Khanh gả đi, con liền hài lòng .”
“Cô ta lấy chồng hay không, và việc Thẩm Túy Thạch có thích con hay không,
là hai việc hoàn toàn khác nhau. Ta có thể dễ dàng tha thứ cho việc phò
mã của con xuất thân thường dân, có thể dễ dàng tha thứ cho việc hắn tài học tầm thường, nhưng tuyệt không thể chấp nhận việc lòng hắn có nữ
nhân khác. Nếu Thẩm Túy Thạch thật sự nhớ nhung Cung Khanh không quên,
mẫu hậu tuyệt đối không gả con cho hắn.”
A Cửu vừa nghe liền câm nín. Độc Cô Hoàng hậu xưa nay nuông chiều cô ta, nhưng đã nói là làm quyết không mềm lòng.
Tình hình này, muốn khiến Độc Cô Hoàng hậu ra mặt chỉ hôn cho Cung Khanh là
gần như không tưởng, lòng A Cửu âm thầm kinh ngạc, mẫu hậu rõ ràng không thích Cung Khanh, tại sao không chịu cho cô ta nhúng tay?
Ra khỏi điện Tiêu Phòng, gặp ngay Mộ Thẩm Hoằng đến thỉnh an Độc Cô Hoàng hậu.
Hắn cười đi tới, “Sao A Cửu lại buồn bã không vui?”
A Cửu bĩu môi không vui: “Hoàng huynh hôm nay rỗi rãi lắm sao, có nhã hứng quan tâm tới A Cửu.”
“A Cửu là muội muội duy nhất của ta, ta sao có thể không quan tâm.”
“Hôm nọ em nhờ hoàng huynh an bài mấy người bên cạnh Thẩm Túy Thạch, sao hoàng huynh ki bo từ chối.”
“Từ chối là vì muốn tốt cho em, cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, nếu
có ngày hắn biết em từng giám thị hắn, với sự kiêu hãnh của hắn, em thử
ngẫm xem liệu hắn có thể tha thứ cho em?”
A Cửu im lặng. Dừng một chút lại nói: “Em không yên lòng về hắn và Cung
Khanh. Cô ta trước mặt đồng ý với em là không gặp hắn, nhưng tiết Thanh
Minh lại lén gặp gỡ ở bờ sông.”
Mộ Thẩm Hoằng nói: “Ta có ý này, có thể khiến hắn không gặp lại Cung Khanh.”
“Hoàng huynh mau nói.”
“Nhưng em phải đồng ý với ta, ta nói với em thì không đi làm khó dễ Cung Khanh nữa.”
A Cửu nhíu mày, sầm mặt: “Có vấn đề gì, lẽ nào hoàng huynh thích cô ta?”
Mộ Thẩm Hoằng lắc đầu, nghiêm mặt nói: “Không phải thích cô ta, mà là vì
muốn tốt cho em. Cung Khanh là ân nhân cứu mạng của Thẩm Túy Thạch, nếu
em một mực chèn ép Cung Khanh, sẽ chỉ khiến Thẩm Túy Thạch càng thêm bất mãn. Dù sau này có thể lấy hắn, hắn cũng chỉ là phụng chỉ thành hôn mà
thôi, không phải thật lòng thích em. Nếu em muốn có được tình cảm