tử phi, ta sao có thể tùy tiện đề cập? Ngộ nhỡ Hoàng hậu chọn Cung Khanh, chẳng phải ta đắc tội Hoàng
hậu. Chờ con bé xuất cung, ta lén đi hỏi An phu nhân, mới biết được
Hoàng hậu không thích con bé, ta định hôm nay đến mở lời. Ai ngờ, Thái
tử lại ngáng đường thế này.”
“Mẫu thân cứ luôn do dự lưỡng lự.”
“Không phải ta do dự, thiên hạ này ai dám tranh với nhà đế vương? Huống chi
Độc Cô Hoàng hậu vẫn luôn đề phòng đại ca con, ta càng phải hành sự cẩn
trọng hơn.”
“Mẫu thân, hôn sự của Thái tử do Hoàng hậu làm chủ, nếu An phu nhân đã nói
Hoàng hậu không muốn Thái tử lấy Cung Khanh, vậy mẹ cứ cầu hôn đi.”
“Không được!” Giang thị quả quyết nói: “Dù Thái tử không thể làm chủ cho hôn
sự bản thân, nhưng từ việc hôm nay có thể thấy hắn nhòm ngó Cung Khanh,
vì thế mới để A Cửu đến tặng quà, ám chỉ Cung phu nhân không được tùy
tiện gả con gái cho người khác.”
Mộ Linh Trang nói: “Mẫu thân nói có lý, nhưng Hoàng thượng Hoàng hậu đang
tuổi tráng niên, không lẽ Thái tử có thể dùng quyền thế chèn ép Cung tỷ
tỷ không lấy chồng cả đời? Cung phu nhân cũng không phải người vô dụng,
há có thể vì ám chỉ của hắn mà vô trách nhiệm với hạnh phúc cả đời của
con gái.”
“Cho dù thế nào, chúng ta cũng không thể đắc tội hoàng đế tương lai.”
Mộ Linh Trang cười phì một tiếng: “Mẫu thân mẹ sợ bóng sợ gió quá rồi. Nếu là con, con sẽ chỉ biết cầu hôn, dù sao Hoàng hậu cũng không để Cung
Khanh gả vào Đông Cung, Thái tử có nhòm ngó thì cũng đã cưới về nhà ta,
chẳng lẽ hắn có thể cướp người?”
“Con càng lúc càng biết đặt vấn đề, nhưng vấn đề không đơn giản như vậy.
Thái tử là hoàng đế tương lai, chúng ta sao có thể đắc tội. Cẩn thận mới giữ được thuyền đến vạn năm. Trong mắt thiên hạ Duệ Vương phủ phú quý
ngập trời, càng như thế lại càng phải để tiếng tăm mịt mờ, làm người
khiêm tốn.”
“Mẫu thân luôn dạy bọn con như vậy. Mỗi lần bị A Cửu ức hiếp cũng nói con
nén giận, nhưng làm thế chỉ khiến người khác cho rằng con là bao cát tha hồ đấm đá, sau này con sẽ không sống thế nữa.”
Giang thị im lặng nhìn con gái, lòng dâng cảm giác áy náy. Bà vỗ về tay Mộ
Linh Trang, dịu dàng nói: “Chuyện A Cửu con hãy cố quên.”
“Làm sao con quên được, cô ta ức hiếp con suốt mười năm.” Mộ Linh Trang thản nhiên cười một tiếng, cười đến mức lòng Giang Vương phi căng thẳng, vội nói: “Ngàn vạn lần đừng chọc vào A Cửu.”
Mộ Linh Trang ôm cánh tay mẫu thân, cười nói: “Mẫu thân yên tâm, con sẽ
không chọc vào cô ta, nhưng nếu cô ta ức hiếp con con sẽ không khoanh
tay chịu trận như trước.” Mộ Linh Trang cười tự tin, hoàn toàn không còn dáng vẻ ẩn nhẫn nhút nhát trước kia.
Giang thị thầm nghĩ: mấy năm ở Giang Nam, con gái thật như biến thành một
người khác, nhất định là tỷ tỷ quản giáo không nghiêm, sủng ái quá độ.
Tiễn đưa chư vị phu nhân tiểu thư, Cung phu nhân thấy như đi vào đường cùng. Thưởng hoa yến này chẳng những không đạt được mục đích, ngược lại còn
như đổ thêm dầu vào lửa, chỉ sợ những phu nhân tiểu thư này vừa ra khỏi
cổng lớn Thượng thư phủ thì lời đồn sẽ đầy trời. Nhìn bồn mẫu đơn “sát
cánh bên nhau”, bà giận chỉ muốn nhổ tận gốc.
Cung Khanh cũng không thể ngờ Mộ Thẩm Hoằng sẽ ra chiêu này, chắc hắn sợ
nàng vội vã đi lấy chồng, vì thế tung đòn sát thủ, chặn đứng đường lui
của nàng.
Con người này quả nhiên phúc hắc, nàng yên lặng cắn răng, được, quân tử báo thù mười năm không muộn, chờ xem sau này tỷ tỷ xử lý ngươi thế nào.
Cung phu nhân lo đến không ăn được cơm, vội vàng tìm phu quân thương lượng đối sách.
Cung Thượng thư tiếc chữ như vàng chỉ nói bốn chữ: “Tĩnh quan kỳ biến”, khiến Cung phu nhân thiếu chút nữa thì đập bàn.
Kỳ thật Cung đại nhân bề ngoài bình tĩnh nhưng lòng đang khấp khởi mừng thầm.
Đối với con gái độc nhất, ông ấy không hề yêu thương kém hơn Cung phu nhân, chỉ là không nói ra lời mà thôi. Là một phụ thân, lại là một phụ thân
thích quyền thế, ông ấy cảm thấy cả kinh thành chẳng mấy người xứng đôi
với con gái, Đông Cung Thái tử là lựa chọn tốt nhất.
Hắn là con trai duy nhất của Tuyên Văn Đế, ngôi vị hoàng đế không nghi ngờ
gì sẽ truyền cho Mộ Thẩm Hoằng, khi đó, con gái sẽ thành Hoàng hậu mẫu
nghi thiên hạ, dưới một người trên vạn người, làm gì có nào tiền đồ nào
quang minh hơn thế, quang minh không thể nghi ngờ. Kỳ thật ngay từ đầu
ông ấy đã ôm tâm tư gả cho Thái tử, nhưng Cung phu nhân nói sao quyết
vậy, ông ấy không dám tranh cãi.
Gia thế Cung Cẩm Lan kém xa Cung phu nhân. Vì thế từ sau ngày tân hôn, Cung phu nhân liền thành nữ vương trong nhà, dù không có con trai cũng không cho Cung Cẩm Lan nạp thiếp. Tuy sau đó Cung Cẩm Lan tiền đồ rộng mở,
chức quan càng ngày càng cao, nhưng dưới sự lạm dụng uy quyền nhiều năm
của Cung phu nhân, nghe lời đã thành thói quen, đời này hiển nhiên không còn khả năng phản kháng.
Quả nhiên không ngoài sở liệu, hôm sau Kinh thành liền xôn xao đồn đại, con gái của Cung Thượng thư đã được nhắm vào vị trí Thái tử phi. Thậm chí
có thể nói là đã đưa sinh lễ.
Vì vậy, Cung Cẩm Lan lòng đầy hoan hỉ, Cung phu nhân lo âu buồn khổ, Cung
Khanh thầm nghiến răng nghiến